MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tân TrạmChương 1165

Chiến Thần Vĩ Đại Nhất - Tân Trạm

Chương 1165

449 từ · ~3 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 1165 Trên đường đuổi đến đây, anh cũng đã tiêu hao không ít thần thức, cho nên lúc này anh không muốn giao đấu với Trác Cư nữa.   Sau đó, Tân Trạm tung một cú đá rồi đạp Trương Đình về phía mũi tên của Trác Cư.   Cùng lúc đó, ngón tay của anh âm thầm điểm lên vai của Trương Đình.   “Thut”   Nhìn thấy Trương Đình sắp đụng trúng mũi tên của mình, Trác Cư nhanh chóng dùng hai chiêu để thu lại những mũi tên này.   Sau đó bay lên và bắt lấy Trương Đình.   “Đừng lo cho tôi, đuổi theo và giết anh ta đi. Anh ta đã mất rất nhiều tinh lực rồi, không còn bao nhiêu sức chiến đấu đâu”   Trương Đình nghiến răng, chỉ về phía Tân Trạm.   Phải nói rằng phán đoán của anh ta khá là chính xác, nhưng ngay thời điểm này.   “Át”   Trương Đình đột nhiên hét lên một cách thảm thiếc rồi ngã xuống đất.   Ngay trên vai của anh ta, một ngọn lửa màu xanh lam đột nhiên bốc cháy lên, toát ra nhiệt độ nóng đến kinh người, trong nháy mắt da thịt anh ta bị đốt cháy, lộ ra xương trắng ở bên trong.   Ngọn lửa bùng lên rồi lan ra khắp cơ thể và cánh tay của anh ta.   “Thiên địa chỉ hỏa?”   Trác Cư gần như bị ngọn lửa thiêu rụi, anh ta đột nhiên rụt tay lại, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.   Trương Đình lăn lộn trên mặt đất vì đau đớn, còn ngọn lửa thì vẫn tiếp tục lan rộng ra khắp cơ thể của anh ta.     Đôi mắt Trác Cư thu lại, anh ta do dự nhìn bóng lưng Tân Trạm đang dần dần đi xa, cuối cùng vẫn lựa chọn sự an toàn.   Bất chấp tiếng kêu kỳ lạ của Trương Đình, Trác Cư bế anh †a lên rồi đi về phía thung lũng.   “Sao lại thành ra như thế này rồi”   Khi họ quay trở lại thung lũng, hai sư đệ Nhạc Nhất Tuần và sư đệ Lưu cũng vô cùng kinh ngạc.   Lúc này Trương Đình đã hôn mê, vẻ mặt của Trác Cư u ám, đặt Trương Đình trên mặt đất.   “Là Tân Trạm, người này vẫn chưa chết”   Trác Cư nhìn hai người họ, nói ra một tin khiến người khác phải giật mình.   “Ý cậu nói tên võ giả đê tiện đó, đã đả thương Trương Đình?” Nhạc Nhất Tuần khó tin lòng tin được nói.