MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyền Nhân Thiên Y - Lương SiêuChương 256

Truyền Nhân Thiên Y - Lương Siêu

Chương 256

598 từ · ~3 phút đọc

Chương 256 Khi Hàn Phỉ chuẩn bị đi tính tiền, ông chủ nhà hàng sợ tới mức xua tay liên tục. Ngay cả người như Vương Thiên Hào mà cũng có thể đánh bại dễ dàng như thế, khiến cho anh ta mất đi cánh tay phải như một trò ảo thuật mà còn muốn tính tiền cơm ư? Đây không phải đang nói đùa hay sao! Nhà hàng không những không thu tiền mà còn tặng cho mỗi người bọn họ một thẻ thành viên tối cao. Sau này, bọn họ sẽ được miễn phí khi dùng thẻ này ở nhà hàng! Vào buổi tối cùng ngày, tại một trong những võ quán nổi tiếng nhất tại Trấn Giang. Võ quán Lục Hợp lúc này vẫn sáng trưng nhưng mọi người trong sảnh ai cũng ủ rũ khiến cho bầu không khí trở nên yên ắng kì lạ. Bên trong phòng nghỉ, Vương Thiên Hào vẫn đang trong trạng thái hôn mê, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi. Đứng bên cạnh giường anh ta là một người đàn ông trung niên với gương mặt u ám tràn ngập vẻ đau lòng. Người đàn ông trung niên này chính là bố của anh ta, và cũng chính là người lèo lái tập đoàn Vương thị, Vương Hồng Ba. “Tiếu đại sư, vết thương của Thiên Hào sao rồi?” Chủ của võ quán Tiêu Bắc Nam đang ngồi bên cạnh giường. Sau khi kiểm tra vết thương ở cánh tay phải của Vương Thiên Hào một lúc, ông ta lắc đầu. “Kỹ thuật của người ra tay rất kỳ lạ. Trừ khi chính người đó thực hiện nối xương, nếu không cánh tay này của Thiên Hào coi như bỏ rồi.” “Cái gì!” “Nghiêm trọng vậy sao!” Vương Hồng Ba cực kỳ tức giận, ông ta lập tức ra lệnh cho người đi tìm kẻ ra tay trói lại trước. Nghe vậy, Tiêu Bắc Quang không khỏi hừ một tiếng, lắc đầu nói: “Vô dụng thôi, đừng lãng phí thời gian.” “Thực lực của người ra tay rất lợi hại, chắc hẳn là một vị tông sư. E rằng, thuộc hạ dưới trướng của ông cũng chẳng đủ nhét kẽ răng cho người ta.” “Tông sư?” Vương Hồng Ba cau mày, nghiến răng nghiến lợi đầy vẻ căm hận. Hiện giờ tập đoàn Vương thị sắp lên sàn, ngày ăn mừng sắp tới rồi, vậy mà lúc này con trai ông ta lại bị phế một tay! “Đúng là xui xẻo!” Sau khi chửi thầm xong, Vương Hồng Ba bất đắc dĩ nói: “Vậy phải làm sao bây giờ?” “Cũng đâu thể nào coi như chưa xảy ra chuyện gì rồi nén giận được?” Tiêu Bắc Quang vẫn im lặng. Ông ta cũng nghe nói đối phương là một người trẻ tuổi, thật ra kết thù với một tông sư trẻ tuổi cũng không phải là lựa chọn sáng suốt. Thế nhưng khi Vương Hồng Ba vừa dứt lời, đã có mười mấy thanh niên mặc võ phục rộng rãi kích động xông vào. “Sư phụ, không thể bỏ qua như vậy được!” “Đúng vậy, Đại sư huynh là đệ tử yêu thích nhất của ngài. Xin ngài hãy đòi lại công bằng!” “Bây giờ chuyện này đã truyền khắp Trấn Giang, đã có không biết bao nhiêu thế lực võ đạo đang theo dõi chúng ta, thậm chí còn đang chờ xem trò cười của phân bộ Vũ Minh chúng ta nữa. Vì danh dự của võ quán, ngài không thể ngồi yên mặc kệ được!”