MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyền Nhân Thiên Y - Lương SiêuChương 260

Truyền Nhân Thiên Y - Lương Siêu

Chương 260

552 từ · ~3 phút đọc

Chương 260 Nhìn bóng lưng của Tiếu Bắc Quang rời đi, Vương Thiên Hào nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt âm u ác độc. Chỉ xin lỗi với nối xương thôi thì khó có thể diệt trừ được mối hận trong lòng! Lúc này, bên cạnh đột nhiên có một người đi tới, âm trầm nói: “Đại ca, trước đó nghe anh nói tên hèn nhát kia còn có một đứa em gái? Mà tên hèn nhát đó coi em gái mình cứ như là bảo bối vậy!” “Hử?” Lông mày rậm của Vương Thiên Hào nhíu lại, liếc mắt nhìn người đó rồi lập tức hiểu ý, ánh sáng chủ ý mới lóe ra trong mắt anh ta. “Tốt!” “Nhắc nhở hay đấy!” “Lương Siêu, mày chờ thiếu gia tao đi!” “Lần này, tao sẽ cho mày sống không bằng chết, thống khổ suốt đời!” *Đỉa trùng độc. Khi đội y tế đến làng thì trời đã khuya, trưởng làng già đợi ở cổng vội vã đến nghênh đón, vẻ mặt gấp gáp lo lắng hỏi: “Cuối cùng mọi người cũng tới rồi! Vừa rồi lại có thêm ba thôn dân bị trúng độc! Mọi người đi xem một chút đi!” Trong lòng Lương Siêu run lên, nhưng lúc này một thanh niên trong đội đột nhiên xua xua tay, ngáp một cái rồi nói: “Vội vã cái gì, đã muộn như vậy rồi chúng tôi không phải nghỉ ngơi chắc?” “Ngày mai rồi khám cũng được mà, có chết được đâu mà lo.” Lão thôn trưởng nghe vậy quýnh lên: “Sao một người ở thế hệ sau như cậu lại ăn nói như vậy chứ?! Chuyện liên quan tới sống chết một người không thể chậm trễ!” Người thanh niên kia nhíu nhíu mày, mắng một câu đồ lừa già bướng bỉnh xong thì nói: “Tôi là đội trưởng đội y tế này nên những người này nhất định phải nghe lời tôi. Nếu tôi nói nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi!” “Đi đường cả nửa ngày rồi, tôi sắp buồn ngủ chết rồi đây, phòng ốc chuẩn bị xong chưa vậy?” Nhưng cậu ta vừa nói xong Lương Siêu liền đi đến bên cạnh lão trưởng thôn nói: “Ông này, bây giờ ông đưa tôi đến chỗ mấy thôn dân trúng độc kia đi.” “Được, được!” “Vẫn còn cậu này là một thanh niên tốt, tốt hơn cậu ta nhiều!” Trưởng thôn già kích động vỗ vào tay Lương Siêu và định mang hắn đi, khiến khuôn mặt của Trần Khải ngay lập tức trở nên tối sầm đi. Mẹ kiếp, lại là tên này! Trước đó trên đường tới đây, hắn vừa nói chuyện đùa giỡn với hai mỹ nhân xinh đẹp nhất đội, khiến bản thân anh ta nhìn thấy phải ghen tị, giờ lại ngang nhiên đứng dậy tát vào mặt mình một cái sao? Nếu không cho hắn biết một bài học thì cái quyền uy của đội trưởng sẽ đặt ở đâu chứ? “Đứng lại!” Trần Khải hét lên và đi tới, Lương Siêu quay đầu lại và liếc nhìn anh ta. “Có chuyện gì vậy?” “Hừ, anh đang làm ở bệnh viện nào? Có biết quy tắc không vậy? Khi đi cùng đội phải tuân theo mệnh lệnh của đội trưởng? Hiểu chưa?”