MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyền Nhân Thiên Y - Lương SiêuChương 316

Truyền Nhân Thiên Y - Lương Siêu

Chương 316

535 từ · ~3 phút đọc

Chương 316 “Dừng lại.” “Đây là nhà riêng của Long gia, chưa được cho gọi thì không được đến gần!” “Cho gọi?” Lương Siêu thật sự muốn phì cười, lắc đầu nói: “Người của Long gia thật sự xem mình là Chân Long Thiên Tử, coi Long gia như hoàng cung à?” “Chẳng qua như vậy cũng tốt, Long gia quá bẩn, tôi cũng lười đi vào.” Sau đó Lương Siêu phất phất tay với hai vệ sĩ trước mặt: “Đi, nói cho chủ của các người biết một tiếng, cứ nói tổ tông đã đến, bảo chúng lập tức cút ra đây nghênh đón.” Hai vệ sĩ nghe vậy thì sắc mặt lập tức trầm xuống. “Mày đến gây chuyện đúng không!” Trong lúc trầm giọng mở miệng, hai nắm đấm đã lao đến chào hỏi Lương Siêu. Lương Siêu rất nhẹ nhàng giơ tay bắt lấy hai nắm đấm đánh tới, lại liếc nhìn hai người đối diện một cái, nói: “Nghe tôi khuyên một lời, tranh thủ từ chức đi đi.” “Long gia là vũng nước đục vừa dơ vừa hôi thối, các người không bơi trong này nổi đâu.” “Mày muốn chết!” Hai người lập tức mắng to, một người ra quyền một người ra chân lập tức đánh về hướng Lương Siêu. Đồng thời, mười tên vệ sĩ còn lại đều lao đến, tên nào cũng trợn mắt, giống như Lương Siêu vừa mắng cha mẹ bọn họ vậy. “Ai…” “Nếu đã không nghe khuyên bảo, vậy tôi cũng không có cách nào.” Lương Siêu than nhẹ một tiếng rồi ánh mắt đột nhiên đanh lại, linh hoạt mà tránh thoát đòn công kích của hai người đối diện, đồng thời hơi trầm vai xuống va chạm đã đụng bay bọn họ ra ngoài. Xương ngực hai người họ vỡ vụn, ngã xuống mặt đất rồi lăn đi. Ngay sau đó lại nghe thấy một loạt tiếng trầm đục như nắm đấm giáng vào thịt, khi nhìn lại thì thấy mười người còn lại không khác gì bao cát của đối phương, bị người ta dùng vài ba chiêu đã đánh bay ra ngoài! Diệt trừ những chướng ngại vật đó xong, Lương Siêu vỗ vỗ tay đi đến trước cánh cửa bọc thép nặng nề kia của biệt thự, lúc này thầm vận Huyền khí, đột nhiên đá ra một chân! Oanh! Cánh cửa bọc thép ầm ầm sụp đổ, Lương Siêu vặn vặn cổ, chắp hai tay sau lưng chậm rãi đi vào… Long gia, trong đại sảnh, một đám thành viên gia tộc gồm Long Chương Kiệt và Long Phi Vân đều tụ lại ở đây, lạnh như băng mà nhìn Lương Siêu phá cửa bước vào. “Họ Lương!” “Dám xông vào Long gia bọn tao, mày thật to gan!” Lương Siêu nghe vậy thì đứng lại liếc Long Phi Vân một cái, khinh thường cười một tiếng. “Một Long gia nho nhỏ mà thôi, cũng không phải đầm rồng hang hổ gì, hôm nay tôi cứ xông vào đấy, các người có thể làm gì được tôi?” “Mày!” “Tôi không rảnh đứng đây nói nhảm với các người, hôm nay đến đây chỉ vì một chuyện.”