MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyền Nhân Thiên Y - Lương SiêuChương 387

Truyền Nhân Thiên Y - Lương Siêu

Chương 387

473 từ · ~3 phút đọc

Chương 387 Lương Siêu thấy đúng thật lòng gật đầu: “Ừ, chuẩn rồi.” “…” “Còn tôi thì sao?” “Trong suy nghĩ của bác sĩ Lương thì tôi được coi là mỹ nhân bao nhiêu năm mới xuất hiện một lần?” Mộ Khuynh Tuyết lại chậm rãi xích đến gần Lương Siêu và hỏi đùa. Cảm nhận được hơi thở phả thẳng vào tai, Lương Siêu đột nhiên rùng mình và nhanh chóng dịch mông mình ra chỗ khác. Người phụ nữ này có phải đã nghiện trêu chọc mình rồi không? Thực sự không kìm được lửa dục mà muốn đè cô ra làm luôn, đến lúc đó thật muốn xem cô có khóc nổi không?! Trong lòng hắn kịch liệt suy nghĩ, nhưng ngoài mặt lại làm ra vẻ cảnh cáo rất nghiêm túc, nói: “Cô Mộ này, nghịch lửa trên máy bay là rất nguy hiểm đó.” “Ồ!” “Vậy tôi thật muốn đi xem một chút, rốt cuộc nguy hiểm thế nào?” Nhìn thấy Mộ Khuynh Tuyết lại từ từ đến gần, Lương Siêu kìm nén cảm giác kỳ lạ trong lòng, và ngay lập tức ôm lấy Lương Nghiên như một lá chắn mộc của mình. Đối mặt với ánh mắt ngây thơ của Lương Nghiên, Mộ Khuynh Tuyết không thể tiếp tục trêu chọc hắn nữa, nói một câu không thú vị xong cô liền ngồi lại, trò chuyện và cười đùa với Lương Nghiên. Cùng lúc đó. Sảnh chính Cực Quang Môn. Một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi ngồi trên ghế chính, sắc mặt u ám như nước, lạnh lùng nhìn người thanh niên đang ôm Vân Nhã đứng ngoài đại sảnh. . Đó chính là Bạch Vân Hi Còn người đàn ông trung niên kia là Vân Cơ, là môn chủ của Cực Quang Môn. Khi ông ta vừa biết tin con gái mình qua đời liền tức giận đập bàn khi nhìn thấy Bạch Vân Hi, còn chưa kịp trách tội thì Bạch Vân Hi đã “bịch bịch!” quỳ xuống, hung hăng đập đầu ba lần với vẻ mặt buồn bã bị thương. “Sư tôn!” “Đệ tử bất tài và không bảo vệ được Nhã nhi sư muội!” “Xin người hãy xuất thủ để trả thù cho Nhã Nhi sư muội!” Nghe xong, đôi mắt của Vân Cơ nheo lại “Tiến đến đây!” “Nói rõ ràng đi, chuyện gì xảy ra!” “Vâng…” Bạch Vân Hi đi vào đại sảnh, lại quỳ xuống, tường tận kể lại chuyện đã xảy ra, một bên nhận trách nhiệm với vẻ mặt tự trách, một bên đổ hết thảy nước bẩn lên người Lương Siêu. “Sư tôn, người họ Lương kia đã bước vào cảnh giới Thiên Tượng, lúc đó bởi vì một chút mâu thuẫn, hắn nhất định muốn lấy mạng Nhã Nhi sư muội!”