MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyền Nhân Thiên Y - Lương SiêuChương 882

Truyền Nhân Thiên Y - Lương Siêu

Chương 882

576 từ · ~3 phút đọc

Chương 882 Bà ta đột nhiên nheo mắt lại, sát khí tỏa ra khiến cho nhiệt độ của toàn bộ hầm ngục giảm mạnh! “Tử Yên, con hãy ở đây chăm sóc cho Tiểu Siêu.” Sau khi nói xong, bà ta để lại một lọ đan dược cho Hạ Tử Yên rồi tức giận rời đi. Thiên Huyền không có con nên Lương Siêu là học trò được ông ấy coi trọng nhất. Vì thế, Cơ Lăng Tuyết đã coi Lương Siêu như là con của mình từ lâu. Bây giờ trông thấy con trai mình bị đánh đến mức hấp hối như thế, người làm mẹ như bà ta phải làm sao đây? “Lương Siêu!” Bà ta vội lao đến chỗ của đối phương để trả thù! Đây là những gì Cơ Lăng Tuyết nghĩ vào lúc này! Hạ Tử Yên trước đó còn đang ngơ ngác, đến lúc này mới tỉnh táo lại. Cô vội chạy tới đỡ Lương Siêu dậy, vừa lau vết máu trên người hắn vừa lẩm bẩm: “Anh đừng làm tôi sợ!” “Tôi chưa từng thấy anh bị thương như vậy bao giờ. Có phải trước đó anh vẫn luôn nhịn đau phải không?” Sau khi nói xong, cô cảm thấy có gì đó không đúng. Máu không hề bị bết dính, không hề có mùi tanh mà lại có mùi hăng hắc. Khi nhìn kỹ hơn, Hạ Tử Yên trợn trừng mắt. “Đây là…sơn?” “Ờ, haha…” Lúc này, Lương Siêu cũng mở mắt ra và nói: “Việc này không phải tôi làm mà đều là lão Lăng làm.” Nghe vậy, Hạ Tử Yên lập tức hiểu ra, Khóe miệng cô hơi giật giật, trong lòng ngầm tán thưởng Lăng Vũ. Sau khi Lương Siêu uống thuốc trị thương xong, trong khi hắn ngồi thiền và điều chỉnh hơi thở thì Cơ Lăng Tuyết đã tìm thấy Ngọc Long Uyên. Bà ta trông thấy Ngọc Long Uyên đã tập hợp một nhóm trưởng lão Vũ Minh, bọn họ đang luận tội Lương Siêu và đưa ra những hình phạt dành cho hắn. Hình phạt nặng nhất chính là hủy bỏ tu vi của hắn. Điều đó khiến cho bà ta vô cùng tức giận! Bà ta khẽ cử động cổ tay, một chiếc cổ cầm bằng ngọc bích hiện ra giữa không trung. Nhìn thấy tư thế của đối phương, Ngọc Long Uyên không khỏi nhíu mày nói: “Kỷ trưởng lão, bà làm vậy là sao!” “Tôi biết trước đây bà ủng hộ Lương Siêu làm chỉ huy phi tham mưu. Bà cũng đối xử với cậu ta rất tốt nhưng hành vi của cậu ta quá vô lý, bà sẽ không vì cậu ta mà đắc tội…” “Không đến mức đó chứ?” Cơ Lăng Tuyết híp mắt lại thành một vòng cung nguy hiểm, bà ta nói: “Tôi là sư mẫu của Lương Siêu cho nên tôi luôn coi nó như là người thân của mình. Ông nói không đến mức đó là sao!” Sau khi nói xong, trước sự kinh ngạc của mọi người, những ngón tay thon dài đã gảy đàn! Một làn sóng âm thanh vang lên đánh bay những người chạm phải nó! Bọn họ thầm mắng trong lòng, mắng Ngọc Long Uyên hố bọn họ! Tự mình đâm đầu vào tổ ong vò vẽ mà lại còn kéo bọn họ vào khiến cho bọn họ phải gánh chịu cái tai họa vô lý này!