Một tháng trôi qua , khu vực miền Bắc đã bước sang buổi sáng của mùa thu , nhiệt độ buổi tối rất thấp . Chân đạp trên sàn nhà vẫn có cảm giác lành lạnh . Đêm qua chính vì cô không chịu nổi giá rét , cuối cùng cũng phải lấy ra đôi dép bông vải mang vào
Cảm thấy rất thoải mái , thật ấm áp , đồng thời cũng nhắc nhở cô nhớ rõ , đã một một tháng hơn , con người đó không hề xuất hiện.
Lần này , anh ta hoàn toàn biến mất . . .(LNT tại sao biến mất , chuyện vui còn phía sau )
“Gần đây so với những đài truyền hình khác , công ty chúng ta phát triển khá mạnh . Tỉ lệ người xem tivi đều thuộc thứ hạng cao nhất . Tuy nhiên , mọi người đừng vì thế mà ngủ quên trong chiến thắng , phải cố gắng nỗ lực hết mình cho các kế hoạch sắp tới . Để có những bản tin nổi trội , chúng ta cần nâng cao năng suất làm việc , ít nhất phải kiên trì ba tháng nữa , đến cuối năm nay , thế nào cũng thành công mỹ mãn !”
Giám đốc phụ trách tin tức phát biểu với ý tưởng khích lệ , đồng thời mang Vũ Nghê thu hồi suy nghĩ trước đó
“Thành tích của Vũ Nghê vẫn luôn ổn định , tỉ lệ người xem ngày càng tăng cao , chuyện này ai ai cũng biết , tôi không cần phải khen ngợi nhiều nữa . Đặc biệt hôm nay tôi muốn nhắc tới Diêu Hân —— người kiêm nhiệm bản tin buổi trưa !”
Lời vừa ra khỏi miệng , tất cả mọi người tham dự cuộc họp đều đổ dồn ánh mắt trên người Diêu Hân
Bị mọi người chú ý , cô le lưỡi đáng yêu , rụt cổ co lại , bộ dạng tỏ ra xấu hổ
“Thật ra thì không cần tôi phải nhiều lời , mọi người cũng nhìn ra được . Gần đây Diêu Hân biểu hiện khá tốt . Đầu tiên , là chủ đề dầu thải của chính phủ , được giới truyền thông và khán giả rất chú ý , khiến người dân cực kỳ hưởng ứng , cải thiện đáng kể trong chương trình tin tức ——”
Từ trước đến giờ đều thích giành công với người khác , thế nên hôm nay được khen ngợi , khiến Diêu Hân mừng rỡ , lập tức mở miệng :”Giám đốc , những thứ này cũng là công lớn của nhóm , mọi người cùng nhau không nghỉ , để lấy được thành tích thế này . Về phần biểu hiện của tôi , cũng muốn cảm ơn đến chị Vũ Nghê , cùng với sự giúp đỡ của các đàn anh , đàn chị khác . May nhờ có họ luôn chỉ bảo !”
Sau khi nói xong , cô hướng về phía mọi người cười ngọt ngào !
Cố gắng trong công việc , lại còn rất khiêm tốn , cử chỉ này luôn làm người khác tỏ ra thích thú . Khi được cấp trên khen ngợi , còn có thể đem mọi người ra nói , khiến ai cũng có ấn tượng tốt về cô gái trẻ này ——
“Còn nữa , sắp tới sẽ đánh giá kết quả chức vụ chủ trì , miễn là ai có khả năng , đều có quyền lợi tham gia . Điều này cho thấy , dù mọi người đang ở vị trí nào , cũng có thể một phút lên mây , cố gắng nỗ lực nhé . Mọi người nghe rõ chưa ?!”
Lời nói này khiến cho tinh thần Vũ Nghê khủng hoảng , cô thật không thích chút nào ~ Cô vẫn muốn đứng ở vị trí này , trừ phi cô từ bỏ , ngoài ra đừng hòng ai cướp được !
Mọi người sôi nổi bàn tán , cuộc họp đến hồi kết thúc !
*********************************************************
Chính phủ tổ chức một lễ tưởng niệm quy mô lớn, thân là ký giả lâu năm , Vũ Nghê đi trước tiến hành phỏng vấn sự kiện ‘918 ngày tưởng niệm’ !
Tiếng còi báo động vang lên thật dài , bắt đầu một loạt nghi thức tưởng niệm . Tham gia đầu tiên là các cơ quan chính phủ khác nhau . Tiếp đó đến các trường tiểu học và trung học , sau cùng là một cậu bé hướng tới bục giảng
Đứng ở cách đó không xa , Vũ Nghê lập tức nhận ra hình ảnh nhỏ bé kia , đó không phải là ‘Lạc Dật’ sao ?!
“Chị , chị xem , cậu bé đó hình như rất nổi tiếng , cứ như là ngôi sao nhỏ vậy” Tiểu Cao tất nhiên nhận ra đứa bé này , tính cách nghịch ngợm đáng yêu nhưng lại không chọc giận được người khác . Vẻ mặt nghiêm túc diễn thuyết đến tuyệt vời , rất có khí chất lãnh đạo , một đứa trẻ như thế , làm sao có thể quên đây ?!
Khi tiểu Cao khen ngợi Lạc Dật , không hiểu tại sao trong lòng Vũ Nghê dạt dào hạnh phúc , hãnh diện không thôi , giống như người ta đang tôn vinh đứa con của mình !
Chợt ý thức được điều này , cô âm thầm cười ngốc —— con của người khác thì can hệ gì đến mình ?!
Lạc Dật chứng kiến phía dưới đài , ước chừng có một ngàn người tham dự , trong lòng ngày càng kích động
phấn khích !
Không sai , chính là phấn khích !
Hì hì , mặc dù dùng từ ‘phấn khích' để hình dung trường hợp này quả có chút không đúng , nhưng rõ ràng dưới đài có rất nhiều bạn học đều đang nghe hắn chỉ huy , đây rất giống với việc điều binh khiển tướng .
Ai da ~~ Cảm giác này so với ở nhà ngồi chơi game , vẫn tốt hơn nhiều !
Đã đến giờ chuẩn bị , cậu bé Lạc Dật dùng giọng nói bình tĩnh tuyên bố :”Các học sinh tiểu học và trung học ở thành phố nghe rõ , lễ tưởng niệm 918 ngày chính thức bắt đầu , đầu tiên chúng ta hãy mặc niệm ba phút vì sự ra đi của các anh hùng kháng chiến chống Nhật , mặc niệm bắt đầu ……”
Hắn vừa tuyên bố xong , mọi người bên dưới trước sau sửng sốt , trao đổi ánh mắt lẫn nhau
Các giáo viên nhỏ giọng mà hỏi :”Chuyện gì đang xảy ra ?! Ba phút mặc niệm là sao ?!”
Giáo viên chủ nhiệm không giải thích được , chỉ bèn lên tiếng :”Chuyện này tôi chưa từng can thiệp vào , chỉ bảo Lạc Dật đừng sợ , không cần phải luống cuống trên đài !”
Giáo viên cố vấn nhíu mày :”Tôi biết ngay là không nên dùng học sinh tiểu học năm nhất mà , thằng bé nghịch ngợm này chủ trì buổi lễ , thật làm người ta không yên tâm !”
Vốn là hoạt động chỉ có một phút mặc niệm , bởi vì câu nói của cậu bé trên đài , làm mọi người phải tuân thủ thêm hai phút . . . . . .
Một phút đầu còn tương đối tốt , hiện trường nghiêm trang hòa cùng không khí nặng nề.
Nhưng đến phút thứ hai thì rất nhiều bạn nhỏ đã khiến cảnh quanh xáo trộn , cảm thấy trên người bức rức khó chịu
Đợi đến phút thứ ba , các học sinh đều muốn phá lên tiếng cười khút khít
Loại âm thanh này tạo cảnh tượng nghiêm túc biến thành kỳ quái . Mà ở thời điểm này , các giáo viên lại không thể sử dụng kỷ luật , chỉ có thể cảm giác được mồ hôi trên trán chảy ra lấm tấm
Lạc Dật đứng yên trên đài , biểu hiện tỏ ra rất tốt . Nhưng trong lòng hắn lại không suy nghĩ đơn giản , hắn đang âm mưu đến bước kế tiếp , phải khiến mọi người bên dưới thực hiện gì đây ?!
Ba phút mặc niệm vừa xong , tiếng nhạc buồn bã lập tức dừng lại , các giáo viên và học sinh phía dưới đang mong ngóng mấy chữ ‘ mặc niệm đã xong’ . . . Nhưng mà mọi người cứ đợi lại đợi . . . . . .