MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Thẩm Cửu Dạ Âu Thần FullChương 2342

Truyện Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Thẩm Cửu Dạ Âu Thần Full

Chương 2342

657 từ · ~4 phút đọc

Chương 1807:

Giang Tiểu Bạch chỉ vào đồ ăn ở trước mặt nói: “Một bát mì canh trắng, một cái trứng rán, bữa sáng của anh không có chút dinh dưỡng nào cả.”

“Chỉ cần lấp đầy cái bụng mà thôi, cần gì dinh dưỡng chứ?”

Anh lườm cô một cái nói: “Cô tưởng ai cũng giống như cô chắc?”

Câu nói sau cùng của anh khiến cô cảm thấy khó chịu, nhướn mày nói: “Anh có ý gì vậy? Ai cũng giống như cô?”

“Cô tưởng ai cũng giống như cô sành ăn chắc?”

Anh chưa nói xong, nên khiến cô có chút hiểu lầm.

Lúc này sau khi bổ sung đầy đủ thành câu, cô liền trừng to mắt nói: “Ai là người sành ăn chứ? Đồ ăn chính là tất cả, tôi đây chính là biết hưởng thụ đồ ăn ngon, hiểu không?”

Tiêu Túc lười đếm xỉa đến cô, cúi đầu mà ăn, bởi vì anh còn phải chuẩn bị đi làm.

“Cô thấy anh không nói chuyện nữa, thì cũng bưng bát lên húp một ngụm canh, vốn tưởng rằng rất khó ăn, nhưng không ngờ khi ăn vào thì thấy cũng được. Mặc dù mùi vị không gọi là rất ngon.

Có điều bây giờ cô không có tâm trạng ăn gì cả, cô rất muốn biết tôi hôm qua sao cô có thể về được nhà.

Nhưng mà vừa mở miệng liền hỏi thì không thích hợp cho lắm, cho nên cô liền bưng bát mì anh làm lên húp vài ngụm canh, lại ăn thêm vài cọng mì, sau đó thì ngẩng đầu lên giả vờ vô tình nói: “Ờm… Tối hôm qua hình như tôi uống hơi nhiều nhỉ?.”

Anh ăn rất nhanh, bát mì của anh đã vơi một nửa, mà bát mì của cô vẫn còn đầy ắp, anh liếc nhìn qua bát của cô , sau đó lại nhìn bát của mình, nghe thấy.

câu hỏi của cô, anh liền ngảng đầu lên.

“Cô có uống say hay không, bản thân cô không.

biết sao? đồ ăn không ngon, không hợp khẩu vị của cô sao?”

“Không có không có!”

Cô nhanh chóng khua tay nói: “Rất ngon, chỉ là tôi có chút đau đầu, cho ê hông có khẩu vị, đồ ăn anh nấu rất ngon. Đúng rồi, tối hôm qua…. Có phải cô say đến rất khó coi không?”

“ Cô nói xem”

Anh hỏi ngược lại cô.

Đó không thể dùng từ khó coi để hình dung được, anh ấy nghĩ.

Giang Tiểu Bạch như cô gái đã đi quá sâu vào vở kịch vậy.

Mà cô bị anh hỏi một câu như vậy thì lòng cô bỗng trâm xuống, cô vốn đã không nhớ những gì đã xảy ra tối hôm qua rồi, mà nghe anh nói như vậy thì cô cảm giác tối hôm qua bản thân mình nhất định rất là mất mặt”

Nhưng cô ấy lại ngại hỏi trực tiếp, chỉ có thể thăm dò từ bên ngoài.

“Anh cứ nói thẳng ra đi, có phải lúc tôi say rất khó coi không? Hoặc là tôi có bậy gì không, hay là làm ra chuyện gì kỳ quặc không?”

Giang Tiểu Bạch hỏi câu sau rất rõ, cô thấy Tiêu Túc phải nên nói rõ mới đúng.

Mới bắt đầu đúng là Tiêu Túc không nghĩ rằng cô ấy sẽ đến hỏi mình mà tưởng rằng bởi vì cô ấy ngại nên muốn đến xin lỗi cậu ta, nhưng bây giờ thì sao?

Tiêu Túc dừng động tác ăn cơm lại, nhìn cô một cái thật lâu.

“Xem ra cô đã quên hết toàn bộ chuyện tối hôm qua rồi nhỉ?”

Giang Tiểu Bạch ngơ ra, rồi lập tức cười phản bác lại: “Không có không có, làm sao tôi quên được chứ, là vì tôi muốn hỏi cách nhìn của anh thôi mà, vì vậy mới hỏi.”

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!