MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTruyện Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Thẩm Cửu Dạ Âu Thần FullChương 922

Truyện Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Thẩm Cửu Dạ Âu Thần Full

Chương 922

541 từ · ~3 phút đọc

Chương 922:

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Hàn Mộc mới phát hiện một vấn đề khó giải quyết, chính là vừa rồi mình đi vào gấp, cho nên căn bản cũng không có mang theo quần áo vào thay sau khi tắm xong.

Quần áo thay ra đã bị ướt, mặc lại là không thể nào.

Hàn Minh Thư lại ngại việc Dạ Âu Thần đưa quản áo cho mình.

Cuối cùng chỉ có thể cầm khăn tắm quấn quanh người, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa phòng tắm ra, thờ đầu ra ngoài dò xét.

Trong phòng yên tĩnh, không có bất kỳ ai.

Dạ Âu Thần không ở trong phòng? May quá, Hàn Minh Thư thở phào một hơi, sau đó bước chân trần từ bên trong đi ra.

Cô khom người mở vali của mình, lấy đồ ngủ bên trong ra thay.

Sau khi làm xong, Hàn Minh Thư liền ra khỏi phòng tìm Dạ Âu Thần.

Từ xa liền thấy Dạ Âu Thần đứng ở sân thượng, nơi này rộng rãi hơn nhiều so với căn hộ cô thuê trước kia, cho nên tiếng của Dạ Âu Thần không truyền tới nơi này.

Hàn Minh Thư đến gần liền nghe thấy giọng nói sắc bén lạnh băng của anh.

“Ừm, tối hôm nay tôi không về nhà làm phiền chủ Vu Ba nói với ông ngoại tôi một tiếng “Có chuyện quan trọng cần xử lý.”

“Cu vay di.”

Mà khi nghe thấy anh nói, Hàn Minh Thư chợt dừng lại bước chân, ngây tại chỗ.

Anh vừa nói chuyện điện thoại là anh không về

Lẽ nào, tối hôm nay anh muốn ở đây? nhà?

Biểu cảm của Hàn Minh Thư lập tức trở nên vi diệu, lúc này Dạ Âu Thần như có con mắt sau lưng, bỗng nhiên xoay người lại.

Thấy cô mặc đồ ngủ mỏng đứng ở đó, đôi chân trắng như tuyết giảm trên sàn nhà lạnh như băng, lông mày của anh lập tức cau lại, trực tiếp sải bước đi tới.

“Sao lại mặc ít như vậy?”

Giọng nói của anh lạnh lùng mang theo sự không vui, trực tiếp bề ngang cô lên, Hàn Minh Thư theo bản năng mà ôm cổ của anh.

Trong nhà lạnh như băng, nhưng cô vừa mới từ phòng tắm ra, cả người nóng hừng hực, sau khi được Dạ Âu Thần ôm vào lòng, đôi mi Hàn Minh Thư nhíu lai.

Người anh rất lạnh, có lẽ đã đứng ngoài sân thương một hồi lâu.

Hán Anh Thư được ôm trở về giường trong phòng, sau đó Dạ Âu Thần xoay người đi mở hệ thống sưởi, sợ cô bị cảm lạnh.

Hàn Minh Thư vừa được đặt xuống giường liền có rúm thành một đống, nhìn Dạ Âu Thần nói: “Vừa rồi ông ngoại gọi điện giục anh về sao?”

Dạ Âu Thần chỉ nghĩ cô chưa nghe những gì mình vừa nó, nhấp miệng trong chốc lát, sau đó phủ nhận: “Không phải ”

Dứt lời, anh đưa tay cởi nút áo khoác của mình ra, rất nhanh đã cởi xong treo trên kệ áo, sau đó cởi cả

Thấy một màn như vậy, Hàn Minh Thư theo bản năng trợn to hai mắt, nghĩ tới câu nói của anh trên sân thượng vừa rồi.

Đêm nay không về.

Vậy… Đêm nay anh muốn ở đây?