MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Nhận Nhầm Người Rồi - Thời Vũ Kha (Truyện full tác giả: Nguyệt Hạ)Chương 194: Sao không nói sớm?

Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người Rồi - Thời Vũ Kha (Truyện full tác giả: Nguyệt Hạ)

Chương 194: Sao không nói sớm?

405 từ · ~3 phút đọc

“Sau đó thì nghe theo em nói, em muốn thế nào cũng được, nghe em hết.” Thịnh Hàn Ngọc lời ít ý nhiều. 

Không có lời ngon tiếng ngọt, không có thề non hẹn biển, chỉ một câu “nghe em hết” là đủ rồi. 

Thịnh Hàn Ngọc nói chuyện luôn giữ lời, điều này đã được thể hiện rõ trong mối quan hệ hằng ngày của hai người. 

Thời Du Huyên giơ ngón út, muốn ngoéo tay với anh: “Nói phải giữ lời, ai không giữ lời sẽ là con chó con.” 

“Được.” Anh cũng vươn ngón út ngoéo tay với cô. 

“Ngoéo tay đóng dấu, một trăm năm không được nuốt lời!” 

Buổi tối hôm đó. 

“Thịnh Hàn Ngọc, anh nói chuyện không giữ lời gì hết.” Cô gái ôm chăn trốn trên giường, trong đôi mắt to ngập tràn nước mắt, đọng hết ở trong hốc mắt, lúc nào cũng có thể rơi xuống. 

Dáng vẻ vô cùng tủi thân, làm cho anh đau lòng chịu không nổi. 

Người đàn ông nói: “Giữ lời, cái gì anh cũng nghe theo em.” 

“Không có.” 

Ngày thường có rất lanh mồm lanh miệng, nhưng vào lúc này lại không dùng được. 

Có một vài việc anh làm được, nhưng cô lại không thể nói ra lời. 

“Anh bắt nạt em” Ngàn câu ngàn chữ chữ chỉ hóa thành một câu. 

Dáng vẻ Thời Du Huyên lúc này trông vừa gầy yếu, đáng thương, và đầy bất lực. 

Người đàn ông dịu dàng thanh minh: “Anh nói buổi sáng đều nghe em, còn bây giờ em nghe anh.” 

Sao không nói sớm? 

Thời Du Huyên cho rằng trước kia yên ổn không có việc gì, thì bây giờ vẫn sẽ yên ổn không sao cả. 

Bây giờ xem ra là cô quá ngây thơ, người đàn ông này tựa như con báo săn, trước kia bất động là vì thời cơ chưa đến. 

Một khi thời cơ chín muồi, thì sẽ gặm con mồi đến không còn xương cốt. 

Nước mắt Thời Du Huyen tuôn rơi ào ào, ban đầu là từng giọt nước mắt to tròn rơi xuống, nhưng rất nhanh lại giống như từng hạt ngọn bị đứt dây, càng lúc càng nhiều. 

“Có chuyện gì vậy? Anh làm em đau, thành thật xin lỗi.” 

Anh vụng về vươn tay lau nước mắt cho cô, nhưng cũng chỉ vô dụng, càng lau càng nhiều.