MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Nhận Nhầm Người Rồi - Thời Vũ Kha (Truyện full tác giả: Nguyệt Hạ)Chương 305: “Ở đó chờ tôi, tôi lập tức đến đón anh.”

Tổng Tài Anh Nhận Nhầm Người Rồi - Thời Vũ Kha (Truyện full tác giả: Nguyệt Hạ)

Chương 305: “Ở đó chờ tôi, tôi lập tức đến đón anh.”

329 từ · ~2 phút đọc

Ba ngày sau.

Mới sáng sớm, Thời Du Huyên đã bị điện thoại đánh thức, hiện tại cô đang rất không vui.

Vốn dĩ cô còn tưởng rằng tâm tình không tốt thì có thể sẽ mất ngủ, thế nhưng ngược lại, cô lại ngủ say như chết, mỗi ngày ăn cơm xong là cảm thấy mệt mỏi, cực kỳ buồn ngủ.

Cô đang say giấc, không muốn nhấc máy.

Không nhấc máy thì điện thoại vẫn cứ reo từng đợt từng đợt không dứt, cô đưa tay ra đầu giường mò mẫm tìm điện thoại, mơ mơ màng màng bấm nhận cuộc gọi.

Sau khi kết nối, giọng Giản Nghi Ninh cực kỳ vui vẻ từ đầu bên kia truyền tới: “Ảnh Tử, Ảnh Tử, cô đoán xem tôi đang ở đâu này?”

Thời Du Huyên còn chưa tỉnh ngủ hẳn, âm thanh mang theo giọng mũi đáp: “Ở trên mạng, có chuyện gì thì nhắn tin cho tôi đi, tôi xem sau.”

“Cô vẫn còn đang ngủ à? Thật là quá đáng, bây giờ đã chín giờ rưỡi rồi đấy, đã trễ giờ làm mất rồi, cô xin nghỉ hả? Đừng tưởng rằng cô là chủ tịch thì có thể đến muộn về sớm mà không bị phạt nhé…”

Thời Du Huyên ngắt điện thoại, xoay người ngủ tiếp.

Người này và Thịnh Hàn Ngọc nhất định là hai thái cực hoàn toàn trái ngược, một người nói nhiều đến ù cả tai, còn một người thì tích chữ như vàng, như thể nhiều hơn một chữ sẽ chết vậy!

“Reng reng reng …”

Điện thoại di động lại vang lên lần nữa, người gọi vẫn là Giản Nghi Ninh, nhưng lần này anh ấy không nói nhảm nữa, sau khi kết nối, anh ấy liền nói: “Đến sân bay đón tôi, tôi vào Starbucks uống cà phê chờ cô.”

Cơn buồn ngủ của Thời Du Huyên trong nháy mắt biến mất hoàn toàn: “Anh về nước à?” Âm thanh hơi lớn, làm đau cả tai Giản Nghi Ninh.