MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTừ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60Chương 541

Từ Mạt Thế Xuyên Đến Thập Niên 60

Chương 541

851 từ

May mắn có đồng chí tuần tra gần đó nhìn thấy, nếu không thì đã bị bọn họ thực hiện được. Mọi người hãy cảnh giác, xã hội mới vừa mới có ngày lành nên sợ nhất là loại người quấy rối như vậy, vểnh mỏ lên liền có thể xếp các loại tội danh cho chúng ta. May mắn lãnh đạo lớn anh minh, nghiêm trị loại tai họa này.”


Nghe thấy Mã Lan nói rõ tình huống, người xem náo nhiệt đã hiểu rõ, ánh mắt trở nên khó chịu khi nhìn gia đình người phụ nữ kia.


Xã hội mới, có thức ăn nhiều hơn, cuộc sống ngày càng tốt đẹp, ai mà không muốn có cuộc sống bình yên? Kẻ quấy rối như vậy là kẻ thù của nhân dân.


Còn có người mắng: “Đáng đời!”


Người phụ nữ kia bị đám đông trừng mắt thì không còn vẻ hùng hổ, rụt cổ né tránh ánh mắt, trong lòng ôm oán cảm thấy tổ chức rất bất công.


Mã Lan xách giỏ đi chợ về nhà, nhanh chóng tìm nhóm Tiểu Vũ hỏi thăm về gia đình kia.


Tiểu Vũ nói: “Tôi đang định nói đây, là nhà bọn họ ở sau lưng lên kế hoạch chuyện đó. Lãnh đạo lớn rất tức giận với tình huống này, quyết định nghiêm trị bọn họ. Hơn nữa còn phát văn kiện thông báo các khu vực phải phòng ngừa xuất hiện loại tình huống này.”


Mã Lan mơ màng hỏi: “Vậy là về sau sẽ không xuất hiện chuyện như vậy nữa ư?”


Tiểu Vũ trả lời: “Cái đó thì khó nói, dù sao toàn quốc lớn như vậy nên luôn sẽ có một số kẻ lòng dạ hiểm độc làm chuyện xấu, cũng không thể nào hoàn toàn ngăn chặn, nhưng một khi phát hiện chắc chắn sẽ nghiêm trị, sẽ không cho những người đó cơ hội quấy rối. Nghe nói còn quy định trừ bộ công an, những ngành khác không có quyền chấp pháp và quyền bắt người.”


Nghe Tiểu Vũ nói vậy thì tảng đá to trong lòng Mã Lan cuối cùng cũng rơi xuống đất, mừng muốn khóc.


Thay đổi quá lớn, thật tuyệt.


Lúc ăn cơm, khi Mã Lan nói đến việc này thì rất kích động.


Tô Chí Phong cười nói: “Cũng không cần kích động như thế chứ đồng chí Mã Lan, bà nên tin vào tổ chức, chuyện này chỉ là cá biệt.”


Mã Lan cãi lại: “Gì mà cá biệt, ông ngẫm lại xem, nếu lần này bị người ta thực hiện được, một số khác nhìn thấy có thể làm như vậy thì chẳng phải sẽ học theo sao? Không cần trả giá đã được lợi, cả đám bán lương tâm làm chuyện như vậy, về sau sẽ khó mà cứu vãn.”


Nghe Mã Lan nói, Tô Chí Phong giật nảy mình, cảm thấy chuyện này rất có thể xảy ra.


Tống Sở nghe mà da đầu tê dại.


Giang Bác thì hơi hiểu ra.


Nếu thật sự xuất hiện những tình huống này, cơ quan nghiên cứu khoa học chắc chắn cũng sẽ bị ảnh hưởng, cho nên hôm đó mẹ nói đất nước phát triển phải kéo đến tận năm mươi năm thật sự có khả năng xảy ra.


Tiết Nguyên Tiêu, Giang Bác nhận được tin nhắn CC của lãnh đạo lớn, mời anh cùng nhau ăn bữa cơm Nguyên Tiêu, còn mời cả Tống Sở.


Giang Bác rất cảm kích lãnh đạo lớn, dù sao hôm ấy cũng nhờ có ông giúp đỡ nên anh rất nhanh đã nhận lời mời.


Anh lại gửi tin cho Tống Sở.


TBC


Máy vi tính của Tống Sở nhận được tin nhắn, cô liền chạy từ phòng mình qua phòng anh: “Anh Tiểu Bác, chúng ta có nên chuẩn bị quà gì không?”


Giang Bác: “Ừm, cũng được.”


Bởi vì quá đột ngột, ra ngoài mua thì không kịp, vì thế Giang Bác dùng máy vi tính biên soạn một chương trình nhỏ.


Cũng không có tác dụng gì, nhưng sau khi cài vào thuật toán của anh nữa thì trên máy tính sẽ xuất hiện hai người tí hon, tay chúng nó cầm một liễn câu đối nhỏ, Nguyên Tiêu vui vẻ, quốc thái dân an.


Sau khi đem chương tình nhỏ cài vào máy vi tính của lãnh đạo lớn, quả nhiên tâm trạng của ông ấy rất tốt, còn nở nụ cười.


Lúc gặp mặt, lãnh đạo lớn không khỏi khen ngợi: “Máy vi tính này thật sự rất tốt.”


Giang Bác nói: “Tương lai, mỗi người ắt sẽ không thể thiếu.”


Tống Sở nói: “Hiện tại cháu không thể xa rời nó rồi.”


Lãnh đạo lớn cười phá lên, nghiệm ra chút thông tin từ lời nói của Giang Bác.


Thông tin đó chính là quốc gia sau này rất mạnh, nếu không thì không thể nào phổ cập máy vi tính cho từng người được.


Ba người cùng nhau ăn Nguyên Tiêu, lại tán gẫu chuyện mấy ngày hôm trước.