Chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày kể từ "Ngày hội phát máy" tại Vạn Bảo Thành, cục diện của giới tu tiên trong bán kính năm ngàn dặm đã hoàn toàn bị đảo lộn. Một thứ văn hóa mới, kỳ lạ và đầy ma lực đang xâm chiếm từ những tán cây cổ thụ của các tán tu cho đến những mật thất bế quan của các đại lão tông môn.
Thứ đó chính là: Nghiện điện thoại.
Tại đại điện của Băng Tuyết Tông, một tông môn vốn nổi tiếng với sự lạnh lùng và quy tắc nghiêm ngặt, bầu không khí hôm nay kỳ lạ đến mức khó tin.
Thay vì ngồi thiền định tâm hay luyện kiếm dưới tuyết, hàng vạn đệ tử đều có một tư thế chung: Cúi đầu, ngón tay cái lướt liên tục trên một tấm tinh thạch đen bóng, gương mặt khi thì hớn hở, khi thì nhăn nhó trầm tư.
"Này, ngươi đã xem đoạn video 'Thanh niên mặc giáp sắt đấm nát thạch cự nhân' trên kênh Thiên Hạ Sự chưa? Lượt xem đã lên tới mười vạn rồi đó!" "Xem rồi! Nhưng ta thích cái mục Tiên Giới Tâm Sự hơn. Hôm qua có một vị ẩn danh đăng bài bóc phốt trưởng lão nội môn lấy trộm linh dược của đệ tử, bài đó đang đứng top trending đấy!"
Trên cao nhất của đại điện, tông chủ Băng Tuyết Tông – một vị cường giả Nguyên Anh Kỳ vốn dĩ uy nghiêm – lúc này cũng đang lén lút giấu một chiếc Linh Thoại sau ống tay áo rộng thình. Lão đang say sưa đọc một bộ tiểu thuyết mạng có tên "Mở Màn Có Trăm Triệu Tỷ Linh Thạch" trên ứng dụng đọc truyện của hệ thống.
"Khốn kiếp, sao tác giả lại dừng đúng đoạn gay cấn thế này? Muốn đọc chương mới phải nạp một viên linh thạch hạ phẩm sao?" Tông chủ lẩm bẩm, gương mặt đấu tranh kịch liệt.
Lão vốn là người tiết kiệm, nhưng cái cảm giác tò mò như mèo cào trong tim khiến lão không chịu nổi. Cuối cùng, lão cắn răng dùng chức năng "Quét mã" của ứng dụng Tiên Đạo Pay để thanh toán.
"Đinh!" Một tiếng kêu vui tai vang lên, chương mới mở ra, vị tông chủ thở phào nhẹ nhõm, gương mặt lộ rõ vẻ thỏa mãn của một "con nghiện" vừa được thỏa mãn.
Trong khi đó, tại căn biệt thự kính của mình, Lục Trần đang ngồi trên chiếc ghế massage làm từ tủy xương của Long Thú, thong thả theo dõi dòng dữ liệu khổng lồ chảy về.
"Chủ nhân, con số thống kê thật kinh khủng." Tiểu Cửu bước vào, tay cầm một bản báo cáo bằng ánh sáng ảo. "Trong 10 vạn người nhận máy, có đến 98% người sử dụng trên 10 tiếng mỗi ngày. Đặc biệt, ứng dụng giao lưu trực tuyến đã giúp chúng ta thu thập được hầu hết bí mật quân sự, sơ đồ bố phòng và các mỏ khoáng sản tiềm năng của mười hai tông môn lân cận."
Lục Trần nhấp một ngụm rượu vang đỏ được ủ từ linh quả vạn năm, khóe môi nhếch lên: "Đó mới chỉ là khởi đầu. Khi con người ta đã quen với việc phơi bày cuộc sống lên mạng, họ sẽ tự dâng hiến mọi thứ cho ta mà không cần dùng đến một thanh kiếm."
Hắn lướt tay trên màn hình lớn, dừng lại ở một trang cá nhân đang có lượt theo dõi (Follower) tăng vọt. Đó là tài khoản của Lăng Băng Nhi – Thánh nữ của Băng Tuyết Tông.
Bức ảnh nàng đứng dưới rặng hoa tuyết, đôi mắt buồn man mác nhìn về phía xa xăm đã nhận được hàng vạn lượt "Thích". Bên dưới là hàng sa số các nam tu sĩ để lại những bình luận nịnh hót, thậm chí có kẻ còn đòi "tặng quà" để được nàng chú ý.
"Tiểu Cửu, chuẩn bị phi kiếm. Chúng ta đi thăm Băng Tuyết Tông một chuyến." Lục Trần đứng dậy, cơ thể linh thạch của hắn tỏa ra một luồng uy áp nhàn nhạt nhưng vô cùng đắt giá.
"Chủ nhân muốn thu phục Thánh địa đó sao?"
"Không." Lục Trần chỉnh lại cổ áo. "Ta muốn ký hợp đồng với nàng ta. Một nền tảng truyền thông mạnh mẽ cần một gương mặt đại diện hoàn hảo. Lăng Băng Nhi rất phù hợp để làm 'Idol' đầu tiên của tập đoàn chúng ta."
Chưa đầy nửa canh giờ sau, một chiếc phi thuyền xa hoa bằng vàng ròng, bên sên có dòng chữ "CỬU TIÊN GROUP" bằng đèn neon tím rực rỡ đáp xuống cổng sơn môn Băng Tuyết Tông.
Lục Trần bước xuống, phía sau là Tiểu Cửu và đội vệ binh mặc giáp đen hiện đại. Sự xuất hiện của hắn khiến toàn bộ đệ tử Băng Tuyết Tông bàng hoàng. Đây chính là vị "Thần Hào" bí ẩn trong truyền thuyết, người đã tạo ra thứ "ma lực" trên tay bọn họ!
Tông chủ Băng Tuyết Tông vội vã chạy ra đón, miệng vẫn còn lẩm bẩm về chương truyện vừa đọc: "Lục đại nhân quang lâm, tông môn chúng ta thật vinh dự! Không biết đại nhân đến đây là để... nạp thêm dung lượng mạng sao?"
Lục Trần không nhịn được cười, hắn vỗ vai vị tông chủ: "Dung lượng mạng ta tặng lão thêm một năm miễn phí. Hôm nay ta đến để gặp Thánh nữ của các người."
Tại một đình đài phủ đầy tuyết trắng, Lục Trần gặp được Lăng Băng Nhi. Nàng đẹp thật, vẻ đẹp lạnh lùng, thoát tục như một đóa sen băng. Nhưng lúc này, nàng cũng đang cầm chiếc Linh Thoại, gương mặt lộ rõ vẻ bối rối khi thấy lượt thông báo "kêu" liên tục.
"Lăng tiểu thư, xem ra nàng rất có tố chất làm người của công chúng." Lục Trần thản nhiên ngồi xuống đối diện nàng, tự tay rót trà.
Lăng Băng Nhi nhìn nam nhân trước mặt, cảm nhận được luồng linh khí từ người hắn còn tinh khiết hơn cả băng tuyết vạn năm, nàng khẽ mím môi: "Thứ này... là do ngươi tạo ra sao? Nó khiến tâm cảnh của đệ tử ta đại loạn, ai nấy đều lười biếng tu luyện, chỉ mải mê xem những thứ phù phiếm."
"Phù phiếm?" Lục Trần cười lớn, hắn lấy ra một túi trữ vật, bên trong là một trăm triệu viên linh thạch cực phẩm, đổ rào rào ra bàn như đổ rác. "Nàng gọi sức mạnh của sự kết nối là phù phiếm sao? Nếu nàng ký hợp đồng làm 'Đại sứ thương hiệu' cho Cửu Tiên Group, số linh thạch này chỉ là tiền đặt cọc tháng đầu tiên."
Lăng Băng Nhi nhìn núi linh thạch tím lịm tỏa sáng rực rỡ, rồi nhìn vào chiếc Linh Thoại trên tay. Nàng chợt nhận ra, thế giới cũ của nàng – nơi chỉ có tuyết trắng và sự cô độc – đã sụp đổ kể từ giây phút chiếc máy này bật sáng.
"Ngươi muốn ta làm gì?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói bắt đầu dao động trước sức mạnh của đồng tiền.
Lục Trần nghiêng người về phía trước, thì thầm: "Ta muốn nàng dạy cho cả thế giới này biết... thế nào là livestream."
Đêm đó, trên toàn bộ hệ thống Linh Thoại đồng loạt xuất hiện một biểu tượng mới: "Tiên Ảnh Trực Tiếp". Và buổi phát sóng đầu tiên, không ai khác, chính là Thánh nữ lạnh lùng nhất lục địa – Lăng Băng Nhi.
Giới tu tiên chính thức bước vào thời đại giải trí bùng nổ, và túi tiền của Lục Trần lại tiếp tục phình to đến mức không thể kiểm soát.