Ngày hôm sau ở văn phòng, Thư Cẩn biết chuyện cũng đề nghị giúp cô tìm nhà: “Đúng là mọi chuyện dồn dập đến cùng một lúc. Chị Vi Nguyệt, chị có ổn không?”
Dung Vi Nguyệt cười nhạt: “Rất ổn.”
Mọi con đường đều dẫn đến nghĩa địa, sống được ngày nào là thắng lợi ngày đó.
Sau khi Thư Cẩn rời đi, Dung Vi Nguyệt vừa mở máy tính, điện thoại lại có cuộc gọi đến.
Ánh mắt cô khẽ động, vài giây sau cô bắt máy:
“Mẹ.”
“Vi Nguyệt, đi làm chưa? Tuần này sao không thấy tin tức gì vậy, cuối tuần này về ăn cơm nhé?”
“Tuần này con phải tăng ca, để tuần sau đi ạ.”
“Bận vậy sao, em trai con còn nói nhớ con đấy, hay là con dọn về nhà đi, thuê nhà bên ngoài không rẻ đâu,” Thịnh Liễu bật loa ngoài, nhìn sang chồng là Dung Thừa Nghiệp ở đối diện bàn ăn, “Bố con ngày nào cũng nhắc đến con đấy.”
Dung Thừa Nghiệp cười khẩy: “Suốt ngày chỉ biết lo công việc, cô con có lòng tốt sắp xếp cho con đi xem mắt, thái độ của con là sao? Còn nói những lời lộn xộn gì nữa, không có chút gì là đoan trang của con gái! Bố nghe nói con đang cố gắng tranh giành hợp tác với 《Sương Tuyết Ngâm》. Bố nói cho con biết, con ở ngoài không làm nên trò trống gì đâu. Con có biết xã hội này tàn khốc đến mức nào không, đừng nghĩ cuộc sống đơn giản như con tưởng! Con về làm việc ở xưởng đi, bố giúp con tranh thủ.”
Dung Vi Nguyệt cười lạnh: “Không cần, studio sống hay chết là chuyện của riêng con.”
“Sao, bố còn không được quản con à?”
“Bố muốn quản con như thế nào? Lại nhốt con một lần nữa?”
Dung Thừa Nghiệp chợt nghẹn lời, Thịnh Liễu bảo ông không được nói nữa, cầm điện thoại đi ra ban công, bảo con gái đừng giận: “Bố con là muốn con về thừa kế xưởng kim hoàn của gia đình, đừng ở ngoài vất vả như thế, ông ấy rất yêu con...”
Dung Vi Nguyệt thấy mỉa mai: “Ông ấy yêu con, hay là muốn con sống thành chị con?”
Thịnh Liễu sững sờ.
Dung Vi Nguyệt cúp điện thoại, tay cô cảm thấy đau nhức. Buông tay ra, lòng bàn tay đã bị móng tay cấu thành hai vệt đỏ sâu.
Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu vài lần, rồi đi đến xưởng để thực hiện công đoạn điểm lam.
Điểm lam là dùng men màu xanh lam để lấp đầy vào phôi kim loại rồi nung, cần sự tỉ mỉ và kiên nhẫn. Gần đây người thợ làm điểm lam bị ốm, Dung Vi Nguyệt đến giúp.
Khoảng hơn mười giờ sáng, một người đàn ông trung niên đến đặt làm quà mừng thọ hình quả đào tiên tặng người lớn tuổi. Cần giao vào đầu năm sau, yêu cầu chất lượng rất cao, nhưng giá lại lên tới tám trăm nghìn tệ, cao hơn bốn mươi phần trăm so với giá thị trường.
“Cô Dung, cô xem đơn hàng này có thể nhận không?” Người đàn ông hỏi.
Cô ngây người một lát rồi vội vàng gật đầu: “Đương nhiên là có thể.”
“Tốt, vậy chúng ta ký hợp đồng nhé, tuần sau tôi sẽ chuyển tiền đặt cọc.”
Ký hợp đồng xong, người đàn ông trung niên rời đi, gọi điện thoại: “Anh, tôi đã đặt hàng theo lời anh dặn rồi.”
Trong studio, các nhân viên cảm thán: “Ông chủ nào mà hào phóng thế, vừa đến đã ký hợp đồng lớn?”
“Người đó nói ông ấy đã đi rất nhiều xưởng kim hoàn khảm hoa văn mà không ưng ý, thích nhất là tác phẩm của chị Vi Nguyệt. Tuổi trẻ mà có mắt nhìn ghê!”
Mọi người đều bật cười, khóe môi Dung Vi Nguyệt cong lên: “Thôi được rồi, tranh thủ thời gian làm việc đi.”
Đơn hàng này như một cơn mưa kịp thời, giải quyết được nhu cầu vốn cấp bách của họ, khiến cô thở phào nhẹ nhõm.
Buổi chiều, Dung Vi Nguyệt nhận được điện thoại từ nhà sản xuất, nói rằng vài ngày nữa cung cấp một bản thiết kế chi tiết, họ sẽ thảo luận lại.
Ban đầu cô nghĩ Thúy An đã nắm chắc phần thắng, không ngờ mọi việc lại có chuyển biến. Cô lập tức gọi các nhân viên nhóm thiết kế họp gấp.
Sau đó, Dung Vi Nguyệt vừa tìm nhà vừa chạy deadline.
Đôi khi buổi tối cô còn phải buộc phải về sớm, hợp tác cho chủ nhà xem nhà.
Tối thứ Sáu vài ngày sau, hơn mười giờ, đèn xưởng tắt, Dung Vi Nguyệt làm xong việc, tháo tay áo bảo hộ, đi đến bồn rửa tay để rửa tay.
Cổ tay nhức mỏi, các khớp ngón tay cũng sưng đỏ. Cô bôi thuốc mỡ, nhỏ thuốc nhỏ mắt cho đôi mắt khô rát, rồi tắt hết đèn và bước ra khỏi studio.
Bên ngoài gió lạnh thổi vù vù, cô quấn chặt áo khoác lên xe, lái xe ra khỏi khu công nghiệp sáng tạo.
Chiếc xe đi ngang qua một quán bar đêm, một chiếc xe trắng nhanh chóng phóng ra cắt vào làn đường của cô. Dung Vi Nguyệt suýt nữa trở tay không kịp, phanh gấp và bấm còi hai lần.
Sao lại lái xe kiểu này...
Chiếc xe trắng không dừng lại, người đàn ông gầy gò ngồi ở ghế phụ lái nhìn lại, người đàn ông tóc đỏ lái xe cười mắng: “Bấm còi cái quái gì, đồ ngu.”
Dung Vi Nguyệt chuyển làn đường, dừng lại trước đèn đỏ. Chiếc xe trắng dừng bên cạnh, hai người đàn ông quay đầu nhìn sang, chỉ thấy khuôn mặt người phụ nữ trắng trẻo, hàng mi dài cong vút như cánh bướm đang bay lượn, mũi cao môi đỏ, khí chất dịu dàng.
Không ngờ là một nữ tài xế xinh đẹp, gã tóc đỏ đã uống rượu huýt sáo một tiếng, hét lên với cô: “Người đẹp, tối nay cô đi đâu một mình thế, làm quen chút đi?”
Hai người cười với cô vẻ ngả ngớn, người đàn ông gầy gò nhướng mày: “Người đẹp, để bọn tôi hộ tống cô về nhà nhé? Cô đi một mình cô đơn quá.”
Dung Vi Nguyệt mặt không đổi sắc: “Các người nên rẽ trái.”
Đôi mắt lạnh lùng của cô nhìn về phía họ: “Phía trước năm trăm mét là bệnh viện tâm thần.”
Hai người: ??
Dung Vi Nguyệt đóng cửa sổ xe, nhấn ga. Hai người trên xe không ngờ cô lại có tính cách mạnh mẽ như vậy, cười lớn chửi thề: “Mẹ kiếp, ghê gớm thật...”
Dung Vi Nguyệt lái xe về phía trước, chiếc xe trắng bám theo chuyển làn, chạy lên phía trước cô. Cô suýt nữa đâm vào đuôi xe hắn, lại phải phanh gấp lần nữa.
Xung quanh thưa thớt xe cộ, cô kìm nén sự khó chịu, quyết định chuyển làn. Nào ngờ, cô rẽ trái thì đối phương cũng rẽ trái, cô rẽ phải thì đối phương cũng rẽ phải, cứ cố ý chắn trước mặt cô.
Đến đèn đỏ một lần nữa, hai người họ hạ cửa sổ xe xuống, huýt sáo với cô, ý khiêu khích rõ ràng: “Người đẹp, đèn hậu của anh có đẹp không?”
Sau khi đèn xanh bật, đối phương vẫn cố tình chèn ép xe.
Hai người đó như kẹo cao su dai dẳng, nhất định phải làm cô khó chịu.
Mặc dù Dung Vi Nguyệt đã được Phó Lận Chinh dạy lái xe ngay sau khi tốt nghiệp cấp ba, nhưng cô chỉ mới có bằng và mới bắt đầu lái xe trong năm nay, kỹ năng lái xe ở mức trung bình. Cô cố gắng vượt lên nhưng luôn bị chặn đường.
Cô nhíu chặt mày, sự bực bội trong lòng không ngừng chồng chất.
Lát nữa cô sẽ báo cảnh sát.
Cho đến khi xe phía trước phanh gấp lần thứ tư, có một khoảnh khắc cô không định nhả chân ga, định đâm thẳng vào luôn. Nhưng đột nhiên, cô nghe thấy tiếng còi xe từ phía sau.
Ngay sau đó, một tiếng động cơ xé toạc màn đêm, giống như kim loại bị xé rách.
Như một con thú dữ đã nằm im từ lâu phát ra tiếng gầm gừ, sóng âm chồng chất, mạnh mẽ đập vào màng nhĩ, chấn động lòng người.
Cô quay đầu lại, chiếc siêu xe Pagani Huayra Roadster BC phiên bản giới hạn toàn cầu lọt vào tầm mắt. Màu sợi carbon trần và những đường kẻ màu đỏ rượu trông thật ngầu, lốp xe ma sát với mặt đất phát ra tiếng rít chói tai. Âm thanh cuối của động cơ còn mang theo tiếng nổ vang vọng, vừa ngông cuồng vừa phóng túng.
Chiếc siêu xe chạy đến bên cạnh cô, bật đèn xi nhan để nhắc nhở. Cô ngây người phanh xe, đối phương lách vào như cá bơi, vẩy nhẹ đuôi xe một cách dễ dàng, đã ở ngay phía trước Dung Vi Nguyệt, chặn giữa cô và chiếc xe trắng.
Tiếng gầm rú bên tai cực kỳ ấn tượng, cô nhìn kỹ lại, bốn số cuối của biển số xe lại là những con số quen thuộc— 0831.
Là số hiệu độc quyền của ai đó, vừa xuất hiện đã đại diện cho vị thái tử gia hàng đầu kia.
Là Phó Lận Chinh?
Chiếc xe trắng phía trước, hai người đàn ông say xỉn vẫn đang cười đắc ý, không hề nhận ra phía sau đã đổi xe. Vừa thấy chiếc Pagani chuyển làn, họ liền chéo xe sang, đạp phanh gấp, muốn giở lại trò cũ. Nhưng giây tiếp theo—
Chiếc Pagani không hề có ý định giảm tốc độ, vẫn đạp ga bình thường. Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn đêm, chiếc siêu xe hàng đầu trị giá hai mươi triệu không hề sợ hãi, trực tiếp đâm thẳng vào.
“Rầm—!”
Một tiếng động lớn vang lên, vô lăng của người đàn ông tóc đỏ tuột khỏi tay, đuôi chiếc xe trắng lập tức lõm một mảng, cả chiếc xe bị đâm văng về phía rào chắn bên đường.
Hai người trong xe kêu la thảm thiết, mặt dính máu, xương sườn như bị nghiền nát, đau đớn r*n r*.
Chiếc Pagani ngoạn mục đánh lái, phanh dừng lại gọn gàng bên cạnh họ.
Cửa xe mở ra, người đàn ông với đôi chân dài bước xuống xe, thân hình cao ráo, thẳng tắp đổ bóng sắc lạnh dưới ánh đèn đường.
Anh mặc một bộ đồ tập đua xe, làm nổi bật đường nét cơ bắp săn chắc và cứng rắn. Tóc đen ngắn hơi rối, xương lông mày sắc nét, trên mặt dính một chút máu, ngũ quan đẹp trai đến kinh người.
Phó Lận Chinh bước tới, dùng đầu ngón tay lau vết máu ở khóe miệng, nhìn hai người trong chiếc xe trắng, nhếch môi đầy ngạo nghễ:
“Đồ rác rưởi, không biết đi đường thẳng à, hôm nay bố mày dạy chúng mày lái xe.”