Dưới cơn mưa tầm tã của mùa hạ thành phố Hải Châu, Trần Diệc Phong đứng tựa bên cột đèn đường, tay ôm khư khư một chiếc hộp quà được bọc gói cẩn thận bằng giấy lụa màu xanh nhạt. Đây là thành quả của ba tháng ròng rã anh làm thêm từ sáng sớm đến đêm muộn, nhịn ăn nhịn mặc để mua được chiếc túi xách phiên bản giới hạn mà Lâm Giai Tuệ đã nhắc đến hàng chục lần trên mạng xã hội.
Hôm nay là sinh nhật cô ấy. Và cũng là kỷ niệm năm thứ năm anh đơn phương theo đuổi "nữ thần" của trường đại học Hải Châu.
Tiếng động cơ gầm rú xé toạc màn mưa. Một chiếc Bentley Continental màu trắng sang trọng từ từ trờ tới, đỗ ngay trước cổng khu chung cư cao cấp. Cánh cửa xe mở ra, một gã thanh niên bóng bẩy bước xuống, che ô cho một cô gái xinh đẹp vừa bước ra từ sảnh lớn. Đó là Lâm Giai Tuệ. Cô diện chiếc váy đen huyền bí, tôn lên làn da trắng ngần và đôi chân dài cực phẩm.
"Giai Tuệ!" – Diệc Phong vội vàng chạy tới, mặc cho nước mưa bắn tung tóe lên bộ đồ cũ kỹ.
Lâm Giai Tuệ khựng lại, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt khi nhìn thấy bộ dạng thê thảm của anh: "Trần Diệc Phong? Sao anh lại ở đây? Tôi đã bảo anh đừng đến tìm tôi nữa mà."
"Chúc mừng sinh nhật em." – Diệc Phong hít một hơi sâu, đưa chiếc hộp quà ra, giọng run run vì lạnh – "Đây là chiếc túi em thích, anh đã..."
Gã thanh niên bên cạnh bật cười khẩy, liếc nhìn chiếc hộp ướt sũng rồi nhìn sang Diệc Phong như nhìn một sinh vật lạ: "Giai Tuệ, đây là 'con lốp dự phòng' mà em hay kể đó hả? Nhìn cũng... trung thành đấy chứ?"
Lâm Giai Tuệ cảm thấy xấu hổ trước cái nhìn giễu cợt của gã thiếu gia. Cô không nhận quà, chỉ lạnh lùng nói: "Anh về đi Diệc Phong. Sự chân thành của anh đối với tôi chỉ là một gánh nặng. Anh có biết hôm nay Vương thiếu đưa tôi đi đâu không? Một bữa tiệc mà giá trị mỗi chai rượu bằng cả năm tiền lương của anh đấy."
Nói xong, cô thản nhiên bước lên xe. Chiếc Bentley lao đi, để lại làn nước đục ngầu tạt thẳng vào người Trần Diệc Phong. Anh đứng đó, chết lặng. Năm năm. Một nghìn tám trăm ngày chăm sóc, cuối cùng đổi lại là một sự khinh miệt đến tận cùng.
[Đinh! Phát hiện nhịp tim vật chủ đạt tới ngưỡng cực hạn của sự phẫn uất.] [Đang quét độ tương thích... 100%.] [Hệ Thống Thần Hào Nghịch Chuyển chính thức kích hoạt!]
Âm thanh điện tử lạnh lùng vang lên trong đầu khiến Diệc Phong giật mình. Trước mắt anh, một bảng điều khiển ảo hiện ra, sáng rực giữa màn đêm mù mịt.
[Chúc mừng vật chủ đã thoát kiếp 'Simp chúa'.] [Hệ thống cung cấp Quỹ Thần Hào: Tiền vô hạn (Chỉ chi cho phụ nữ sắc đẹp >80).] [Cơ chế phản hồi: Thiện cảm đạt 80, hoàn lại 10% tiền sạch vào tài khoản cá nhân. Thiện cảm đạt 100, mục tiêu tử trung.]
Diệc Phong nhếch môi cười khổ, một nụ cười đầy cay đắng nhưng cũng dần trở nên lạnh lẽo. Anh rút chiếc điện thoại cũ kỹ khỏi túi quần. Điện thoại rung lên liên hồi từ một ứng dụng liên lạc mã hóa đặc biệt. Nhóm chat "Hải Châu Đỉnh Cấp Thiếu Gia" đang nổ tung thông báo.
Tần Thiếu: "Tiền Ca! Anh đâu rồi? Sinh nhật con nhỏ đó xong chưa? Anh em đang đợi anh ở CLB Lotus đây, rượu đã khui, mỹ nhân đã sẵn!"
Lâm Đại Thiếu: "Tiền Ca, anh đừng bảo lại đứng dưới mưa chờ nó đấy nhé? Thôi mà anh, về đây em giới thiệu cho anh mấy em người mẫu mới nổi, đảm bảo ăn đứt Lâm Giai Tuệ!"
Diệc Phong nhìn những dòng tin nhắn đó. Trong mắt giới thượng lưu Hải Châu, anh là "Tiền Ca" – một kẻ từng có ơn với đại gia đình họ Tần, một người có khí chất mà cả những kẻ kiêu ngạo nhất cũng phải nể phục. Chỉ vì một chữ tình, anh tự phong ấn chính mình trong sự nghèo khó.
Anh gõ vào màn hình một dòng ngắn gọn: "Tới đón tôi."
Nhóm chat im lặng 3 giây, sau đó là một loạt tin nhắn dồn dập: Tần Thiếu: "VÃI! TIỀN CA LÊN TIẾNG RỒI!" Vương Công Tử: "Em đang ở gần đó nhất! 2 phút nữa Rolls-Royce đón anh tận cửa!" Lâm Đại Thiếu: "Anh em nghe rõ chưa? Tiền Ca thức tỉnh rồi! Tối nay ai làm Tiền Ca không vui thì cút khỏi Hải Châu cho tôi!"
Chưa đầy 5 phút sau, một đoàn xe đen kịt xẻ dọc màn mưa, đỗ trước cửa khu chung cư. Những gã bảo vệ vừa rồi còn khinh khỉnh nhìn Diệc Phong, giờ đây há hốc mồm khi thấy Vương Công Tử – thiếu gia chuỗi siêu xe – đích thân xuống xe, cúi đầu mở cửa.
"Tiền Ca, mời lên xe! Hôm nay anh muốn đi đâu, cứ một câu nói, tụi em lo hết!"
Trần Diệc Phong bước vào không gian sang trọng của chiếc xe, nhìn qua cửa kính thấy chiếc Bentley của gã họ Vương kia vẫn đang kẹt lại ở cổng bảo vệ vì chưa kịp quẹt thẻ. Anh thản nhiên nói với tài xế: "Đi thôi. Từ hôm nay, tôi không muốn nghe lại cái tên Lâm Giai Tuệ nữa."