Sau những sự kiện chấn động liên tiếp, từ việc vung tiền ở showroom đến việc bao trọn nền tảng livestream, cái tên "Tiền Ca" trở thành nỗi ám ảnh trong tâm trí Lâm Giai Tuệ. Đêm nay, cô ta nằm trong căn hộ thuê cao cấp – nơi mà hạn định thanh toán tiền nhà đã quá hạn ba ngày – và lật xem từng tấm hình của Trần Diệc Phong mà thám tử tư vừa gửi tới.
Trong ảnh, Diệc Phong bước ra từ chiếc Porsche 911 đen tuyền, khí chất lạnh lùng, xa cách. Anh không còn là gã thanh niên mặc chiếc áo khoác bạc màu, đứng chờ cô dưới mưa với hộp đồ ăn sáng trên tay nữa.
“Không thể nào… Không thể có chuyện anh ta giàu lên chỉ sau một đêm như vậy được.” – Giai Tuệ cắn môi, ánh mắt hiện lên sự nghi hoặc cực độ.
Sự nghi ngờ bắt đầu nảy mầm. Theo logic của một tiểu thư hào môn tuy đã sa sút nhưng vẫn đầy rẫy mưu mô như cô, có một giả thuyết "hợp lý" hơn cả: Trần Diệc Phong đang diễn kịch. Có lẽ anh ta đã vô tình cứu mạng một vị đại gia nào đó, hoặc trúng số, và giờ đang dùng toàn bộ số tiền đó để tạo ra một vẻ ngoài hào nhoáng nhằm mục đích duy nhất: Trả thù cô.
“Đúng rồi! Chắc chắn là vậy!” – Giai Tuệ vỗ tay xuống nệm, đôi mắt sáng rực – “Anh ta đang dùng số tiền cuối cùng để thuê xe, thuê vệ sĩ, thậm chí là thuê cả đám thiếu gia kia đóng kịch để làm mình hối hận. Diệc Phong, anh quả nhiên là yêu tôi đến phát điên rồi!”
Cô ta tin chắc rằng, một khi số tiền thuê mướn kia cạn kiệt, Diệc Phong sẽ lại quỳ dưới chân cô mà cầu xin sự tha thứ. Ý nghĩ này khiến sự kiêu ngạo của cô ta quay trở lại, thậm chí còn mãnh liệt hơn trước.
Sáng hôm sau, tại sảnh tòa nhà tập đoàn tài chính nơi Tô Nhã đang làm việc, Lâm Giai Tuệ xuất hiện với bộ váy hiệu cuối cùng còn sót lại trong tủ đồ. Cô ta muốn trực tiếp vạch trần "vở kịch" của Diệc Phong.
Vừa bước vào sảnh, cô ta đã thấy Diệc Phong đang cùng Tô Nhã đứng thảo luận bên cạnh một bản đồ quy hoạch lớn. Tô Nhã – với vẻ ngoài lạnh lùng và tri thức – đang cung kính báo cáo gì đó với Diệc Phong.
“Diệc Phong! Anh diễn đủ chưa?” – Giai Tuệ lớn tiếng, thu hút sự chú ý của toàn bộ nhân viên sảnh chờ.
Diệc Phong nhíu mày, quay đầu lại. Ánh mắt anh bình thản như nhìn một người lạ qua đường. Anh dùng Thần Thấu Thị quét qua cô ta. [Mục tiêu: Lâm Giai Tuệ. Thiện cảm: 60. Trạng thái: Tự tin thái quá, đang bổ não cấp độ cao.]
“Diễn?” – Diệc Phong nhàn nhạt thốt ra một chữ.
“Anh đừng lừa tôi nữa! Chiếc xe đó, đám thiếu gia đó, ngay cả cô gái này nữa…” – Giai Tuệ chỉ tay vào Tô Nhã – “Anh thuê họ tốn bao nhiêu tiền? Anh định tiêu hết sạch số tiền trúng số chỉ để chứng tỏ với tôi là anh đã đổi đời sao? Diệc Phong, anh có biết hành động này của anh trẻ con lắm không?”
Tô Nhã nghe vậy thì khẽ nhếch môi, ánh mắt nhìn Giai Tuệ như nhìn một kẻ tâm thần. Cô định lên tiếng thì Diệc Phong giơ tay ngăn lại.
Diệc Phong bước tới gần Giai Tuệ, khoảng cách gần đến mức cô ta có thể ngửi thấy mùi hương nước hoa cao cấp trên người anh – loại nước hoa mà chỉ giới thượng lưu thực thụ mới dùng.
“Lâm Giai Tuệ, cô nghĩ tôi rảnh đến mức đó sao?” – Giọng Diệc Phong trầm thấp, đầy uy áp.
“Anh không rảnh thì tại sao lại xuất hiện ở đây? Đây là tòa nhà của Tập đoàn tài chính Ánh Dương, muốn vào đây phải có vốn điều lệ trên trăm tỷ!” – Giai Tuệ cười khẩy.
Đúng lúc này, chiếc thang máy VIP tinh xảo mở ra. Một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề, đi đầu đoàn ban giám đốc tập đoàn, vội vã chạy tới. Đó là chủ tịch tòa nhà này.
“Trần tiên sinh! Ngài tới mà không thông báo trước. Hợp đồng mua lại toàn bộ tòa nhà này chúng tôi đã chuẩn bị xong, chỉ chờ ngài ký tên thôi ạ!”
Toàn bộ sảnh chờ im phăng phắc. Giai Tuệ đứng sững như trời trồng.
“Mua… mua lại cả tòa nhà?” – Cô ta thốt lên, giọng run rẩy.
Diệc Phong cầm lấy cây bút máy từ tay vị chủ tịch, ký một đường dứt khoát lên bản hợp đồng giá trị 2.000 tỷ đồng. Xong xuôi, anh quay sang nhìn Giai Tuệ:
“Tôi mua tòa nhà này vì Tô Nhã cần một văn phòng đủ lớn để thâu tóm gia tộc họ Vương của bạn trai cô. Cô nói xem, tôi đang diễn kịch cho ai xem?”
Diệc Phong quay người bước vào thang máy VIP cùng đoàn tùy tùng, để lại Lâm Giai Tuệ đứng đó, gương mặt tái nhợt vì sốc. Nhưng chỉ vài giây sau, trong đầu người phụ nữ này lại nảy ra một suy nghĩ còn kinh khủng hơn:
Anh ấy mua cả tòa nhà này… là để dằn mặt mình? Anh ấy muốn chứng minh mình có thể mua được cả thế giới này chỉ để cho mình thấy mình đã sai lầm thế nào? Trời ơi, Diệc Phong, anh hận em bao nhiêu thì chứng tỏ anh yêu em bấy nhiêu! Anh đang dùng cả tài sản để cầu xin em quay lại sao?
[Đinh! Lâm Giai Tuệ tự bổ não đến mức cực đoan. Chỉ số thiện cảm tăng vọt: 60 -> 75.] [Hệ thống cảnh báo: Mục tiêu bắt đầu có dấu hiệu 'cuồng si' do tự suy diễn.]
Diệc Phong ngồi trong thang máy, nghe tiếng báo hiệu của hệ thống mà không nhịn được cười lạnh. Anh quay sang Tô Nhã: “Chuẩn bị kế hoạch tiếp theo đi. Tôi muốn trong vòng ba ngày, Lâm Giai Tuệ phải mất sạch những gì còn lại, kể cả căn hộ cô ta đang thuê.”
Tô Nhã mỉm cười sắc sảo: “Tuân lệnh, chủ nhân của tôi.”