MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyệt Phẩm Thiên Y - Giang NguyênChương 137: xem như đã mất hết mặt mũi rồi

Tuyệt Phẩm Thiên Y - Giang Nguyên

Chương 137: xem như đã mất hết mặt mũi rồi

480 từ · ~3 phút đọc

Giang Nguyên biết Hồ lão đang dẫn các vị tiền bối trong giới y học bước vào, nhưng vì hắn đang khám bệnh, hơn nữa vừa mới tìm ra triệu chứng của căn bệnh, tất sẽ không đứng dậy.

Trong mắt của hắn, hẳn luôn ghi nhớ lời dạy của tổ phụ, “Vạn sự dĩ bệnh gia vi trọng”. Năm đó, khi đối mặt với nguy cơ, đội trưởng muốn hắn rút lui trước, nhưng hắn đã từ chối, kiên trì đến một khắc cuối cùng cũng là vì câu nói này.

Lúc này, người bệnh đã hoàn toàn mất hết kiên nhẫn. Nếu Giang Nguyên đứng dậy bỏ đi, lại càng khiến người bệnh không tín nhiệm.

Cho nên, Giang Nguyên cũng không để ý sư phụ và các vị tiền bối phía sau, mỉm cười nói:

- Một hai năm gần đây bác có thay đổi về khẩu vị ăn uống hay không?

Mặc dù người bệnh có chút không kiên nhãn, nhưng thái độ của vị bác sĩ trước mắt lại vô cùng tốt. Thấy người ta hỏi mình cẩn thận như vậy, lập tức không dám chậm trễ, suy nghĩ một chút rồi nói:

- Có thể do một năm gần đây công việc tương đối nhiều, sức ăn tăng lên một chút.

Giang Nguyên cau mày, sau đó hỏi:

- Thế còn việc uống nước?

~ Dường như cũng nhiều hơn. Người bệnh thoáng trầm ngâm, sau đó trả lời.

Nghe hai câu trả lời, trong lòng Giang Nguyên đã có vài phần nắm chắc, thoáng lộ ra biểu hiện hài lòng.

Lúc này, một số lão tiền bối cũng nghe được câu nói của Trương lão, từ ánh mắt của ông cũng chú ý đến người bệnh.

Hồ lão nhìn thoáng qua Trương lão trong nháy mắt khôi phục lại sự bình thường, trong lòng liền hiểu ra. Lão. Trương nhất định là biết người bệnh trước mắt, hẳn là đã từng khám qua cho người bệnh này.

Lập tức cười thầm trong bụng. Lão gia hỏa này lúc nào cũng kiêu ngạo, lần này xem như đã mất hết mặt mũi rồi.

Nhưng Hồ lão vẫn không biểu hiện gi bên ngoài, chỉ nói:

- Giang Nguyên, đến chào các vị tiền bối đi.

- Vâng.

Giang Nguyên đã biết rõ tình huống của người bệnh, †âm trạng cũng thoáng thả lỏng hơn, liền nói câu xin lỗi với bệnh nhân rồi đứng lên bước đến bên cạnh Hồ lão.

Hồ lão mỉm cười giới thiệu Giang Nguyên với ba lão tiền bối:

~- Giang Nguyên, vị này là Trương Nguyệt Chánh sư phụ, vị này là Vương Nhạc Văn sư phụ, còn vị này là Ngô Tử Gian sư phụ.

~ Xin chào Trương lão sư, Vương lão sư, Ngô lão sư...

Giang Nguyên khiêm nhường chào hỏi tất cả ba người.