MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyệt Thế Dược Thần - Diệp ViễnChương 3211: Chỉ là đã không kịp nữa.

Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn

Chương 3211: Chỉ là đã không kịp nữa.

1,401 từ · ~8 phút đọc

Diệp Viễn nhận ra sự kỳ quái trong ánh mắt bọn họ, có điều hắn cũng không để ý, chỉ nở nụ cười đáp lại.

Đột nhiên, một võ giả Thần Quân Cảnh trẻ tuổi kéo Diệp Viễn lại, vội vàng nói: “Diệp Viễn đại nhân, ngài không thể đi phủ thành chủ, ngài nhanh đi đi!”

Diệp Viễn nhướng mày, thầm nghĩ quả nhiên có chuyện!

“Xảy ra chuyện gì?” Diệp Viễn hỏi.

Võ giả Thần Quân Cảnh nói: “Đại nhân, ngài đừng có nhúng tay vào, đi mau, không đi thì không kịp nữa! Cường giả đại đế đô Ngũ Tiêu đã vây cả thành chật như nêm cối, đang chờ ngài xuất hiện đó!”

“Đại đế đô Ngũ Tiêu?” Trong lòng Diệp Viễn cả kinh, không ngờ được vấn đề lại đến từ đại đế đô Ngũ Tiêu.

Hắn trở thành tuần sát sứ Lĩnh Nam, cũng không phải ôm tâm tình cát cứ một phương, chỉ là bảo hắn mỗi ngày đi đại đế đô Cửu Hứa thỉnh an báo cáo công tác, hắn không làm được.

Còn về đại đế đô Ngũ Tiêu, vậy thì càng là không thể nào.

Chỉ là Diệp Viễn không ngờ được, đại đế đô Ngũ Tiêu lại quản tới cả mười thành Lĩnh Nam xa xôi.

Võ giả Thần Quân Cảnh gật đầu nói: “Đứng rồi, bọn họ có ba cường giả trung kỳ Chân Thần Cảnh đến, thủ đoạn đều rất lợi hại, đến cả Chân Thần tầng bốn cũng bại. Ngài đi mau đi, còn không đi, thật sự không kịp nữa.

Diệp Viễn nghe vậy, con ngươi rụt lại, người khác không biết thân phận của Bạch Đồng, Diệp Viễn biết, Bạch Đồng chính là cường giả Thiên Tôn!

Cho dù là đối đầu với Chân Thần tầng năm, Bạch Đồng cũng không thể thua mới đúng.

Có thể đánh bại Bạch Đồng, thực lực người tới lần này rất mạnh!

Có điều Diệp Viễn vẫn lo lắng cho an nguy của Bạch Đồng hơn.

“Ngươi nói Chân Thần tầng bốn kia, hắn có sao không?” Giọng nói Diệp Viễn dần dần lạnh xuống.

Võ giả Thần Quân Cảnh lắc đầu nói: “Tiểu nhân sao biết được loại chuyện này? Những người của phủ thành chủ có quan hệ với đại nhân, bây giờ đều bị bắt, không rõ sống chết!”

Không rõ sống chết!

Trong đầu Diệp Viễn nổ tung.

Bọn người Bạch Thần, Bạch Quang, Lãnh Thu Linh, Giang Ngọc Đường đều là người cực thân thiết với Diệp Viễn.

Nếu như bọn họ chết, Diệp Viễn thật sự sẽ nổi điên.

“Đại nhân, thật đó, ngài mau đi đi! Bây giờ thủ vệ trong thành cũng đã thay người, sợ rằng bọn họ đã biết được tin tức. Nếu ngài còn không đi, thật sự không kịp nữa!” Hiển nhiên Thần Quân Cảnh này vô cùng cung kính Diệp Viễn, trong giọng nói đều là cảm giác lo lắng.

Diệp Viễn thở sâu, cố gắng làm cho mình bình tĩnh lại.

Hắn biết rõ, dựa vào tầng cấp của những người này, không thể nào biết rõ chuyện cụ thể.

Chuyện này, phải gặp đối phương mới có thể xác định được.

Nếu như… Nếu quả thật có người chết, Diệp Viễn nhất định phải san bằng đại đế đô Ngũ Tiêu.

Bỗng nhiên, Diệp Viễn nhoẻn miệng cười, hỏi: “Tiểu huynh đệ, ngươi tên là gì?”

Võ giả Thần Quân Cảnh sững sờ, bật thốt lên: “Tiểu nhân… tiểu nhân tên là Khương Minh.”

Diệp Viễn gật đầu cười nói: “Khương Minh, ta nhớ rồi.”

Dứt lời, thân hình hắn khẽ động, trực tiếp đi về phía phủ thành chủ.

Nhưng đúng vào lúc này, bất ngờ xảy ra chuyện.

Một đạo kiếm quang từ nghìn trượng lao đến, chớp mắt đã tới.

Mục tiêu, cũng không phải là Diệp Viễn!

Đương nhiên Diệp Viễn cảm nhận được kiếm quang, muốn xoay người.

Chỉ là đã không kịp nữa.

Oanh!

Pháp tắc khủng bố chấn động, trực tiếp chôn vùi Khương Minh!

Chỉ là một Thần Quân Cảnh, sao chống đỡ được một kiếm của Chân Thần Cảnh?

“Thân là con dân đại đế đô Ngũ Tiêu, lại mật báo cho phản nghịch, đúng thật là một tên tiện dân! Chết, không có gì đáng tiếc!”

Một âÂm thanh dễ nghe từ xa vang đến.

Diệp Viễn nhận ra sự kỳ quái trong ánh mắt bọn họ, có điều hắn cũng không để ý, chỉ nở nụ cười đáp lại.

Đột nhiên, một võ giả Thần Quân Cảnh trẻ tuổi kéo Diệp Viễn lại, vội vàng nói: “Diệp Viễn đại nhân, ngài không thể đi phủ thành chủ, ngài nhanh đi đi!”

Diệp Viễn nhướng mày, thầm nghĩ quả nhiên có chuyện!

“Xảy ra chuyện gì?” Diệp Viễn hỏi.

Võ giả Thần Quân Cảnh nói: “Đại nhân, ngài đừng có nhúng tay vào, đi mau, không đi thì không kịp nữa! Cường giả đại đế đô Ngũ Tiêu đã vây cả thành chật như nêm cối, đang chờ ngài xuất hiện đó!”

“Đại đế đô Ngũ Tiêu?” Trong lòng Diệp Viễn cả kinh, không ngờ được vấn đề lại đến từ đại đế đô Ngũ Tiêu.

Hắn trở thành tuần sát sứ Lĩnh Nam, cũng không phải ôm tâm tình cát cứ một phương, chỉ là bảo hắn mỗi ngày đi đại đế đô Cửu Hứa thỉnh an báo cáo công tác, hắn không làm được.

Còn về đại đế đô Ngũ Tiêu, vậy thì càng là không thể nào.

Chỉ là Diệp Viễn không ngờ được, đại đế đô Ngũ Tiêu lại quản tới cả mười thành Lĩnh Nam xa xôi.

Võ giả Thần Quân Cảnh gật đầu nói: “Đứng rồi, bọn họ có ba cường giả trung kỳ Chân Thần Cảnh đến, thủ đoạn đều rất lợi hại, đến cả Chân Thần tầng bốn cũng bại. Ngài đi mau đi, còn không đi, thật sự không kịp nữa.

Diệp Viễn nghe vậy, con ngươi rụt lại, người khác không biết thân phận của Bạch Đồng, Diệp Viễn biết, Bạch Đồng chính là cường giả Thiên Tôn!

Cho dù là đối đầu với Chân Thần tầng năm, Bạch Đồng cũng không thể thua mới đúng.

Có thể đánh bại Bạch Đồng, thực lực người tới lần này rất mạnh!

Có điều Diệp Viễn vẫn lo lắng cho an nguy của Bạch Đồng hơn.

“Ngươi nói Chân Thần tầng bốn kia, hắn có sao không?” Giọng nói Diệp Viễn dần dần lạnh xuống.

Võ giả Thần Quân Cảnh lắc đầu nói: “Tiểu nhân sao biết được loại chuyện này? Những người của phủ thành chủ có quan hệ với đại nhân, bây giờ đều bị bắt, không rõ sống chết!”

Không rõ sống chết!

Trong đầu Diệp Viễn nổ tung.

Bọn người Bạch Thần, Bạch Quang, Lãnh Thu Linh, Giang Ngọc Đường đều là người cực thân thiết với Diệp Viễn.

Nếu như bọn họ chết, Diệp Viễn thật sự sẽ nổi điên.

“Đại nhân, thật đó, ngài mau đi đi! Bây giờ thủ vệ trong thành cũng đã thay người, sợ rằng bọn họ đã biết được tin tức. Nếu ngài còn không đi, thật sự không kịp nữa!” Hiển nhiên Thần Quân Cảnh này vô cùng cung kính Diệp Viễn, trong giọng nói đều là cảm giác lo lắng.

Diệp Viễn thở sâu, cố gắng làm cho mình bình tĩnh lại.

Hắn biết rõ, dựa vào tầng cấp của những người này, không thể nào biết rõ chuyện cụ thể.

Chuyện này, phải gặp đối phương mới có thể xác định được.

Nếu như… Nếu quả thật có người chết, Diệp Viễn nhất định phải san bằng đại đế đô Ngũ Tiêu.

Bỗng nhiên, Diệp Viễn nhoẻn miệng cười, hỏi: “Tiểu huynh đệ, ngươi tên là gì?”

Võ giả Thần Quân Cảnh sững sờ, bật thốt lên: “Tiểu nhân… tiểu nhân tên là Khương Minh.”

Diệp Viễn gật đầu cười nói: “Khương Minh, ta nhớ rồi.”

Dứt lời, thân hình hắn khẽ động, trực tiếp đi về phía phủ thành chủ.

Nhưng đúng vào lúc này, bất ngờ xảy ra chuyện.

Một đạo kiếm quang từ nghìn trượng lao đến, chớp mắt đã tới.

Mục tiêu, cũng không phải là Diệp Viễn!

Đương nhiên Diệp Viễn cảm nhận được kiếm quang, muốn xoay người.

Chỉ là đã không kịp nữa.

Oanh!