MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTuyệt Thế Dược Thần - Diệp ViễnChương 4245: Nhưng mà hắn không quan tâm.

Tuyệt Thế Dược Thần - Diệp Viễn

Chương 4245: Nhưng mà hắn không quan tâm.

738 từ · ~4 phút đọc

Cổ Mậu có thể được Đường gia nâng đỡ thì chắc chắn có chỗ hơn người. 

Ra tay từ chỗ lão ta đương nhiên có thể bớt chút việc. 

... 

Vì thế, hắn bắt đầu bế quan dài dằng dặc. 

Đương nhiên Đường Vũ chuẩn bị cho Diệp Viễn chỗ bế quan thượng đẳng nhất. 

Mặc dù đạo hỏa không bằng Cổ Mậu nhưng phẩm chất cũng không tệ. 

Những đạo hỏa này chỉ là dã hỏa cấp thấp nhất, phẩm chất không cao, tạp chất rất nhiều. 

Cho nên, ít nhiều gì trong cơ thể Thiên dược sư cũng tích lũy ít nhiều hỏa độc. 

Nhưng có đạo hỏa nhiều tạp chất cũng có đạo hỏa ít tạp chất. 

Tuy uy lực đạo hỏa của Cổ Mậu rất mạnh nhưng vô cùng hỗn tạp, rất khó khống chế, hỏa độc càng khó tiêu trừ. 

Bản thân Thiên dược sư là thầy thuốc, đương nhiên có cách loại trừ hỏa độc. 

Nhưng mà lúc hỏa độc tính lũy đến một mức nhất định thì sẽ ăn sâu bén rễ trong cơ thể, muốn loại bỏ cũng rất khó. 

Cổ Mậu vì theo đuổi uy lực đạo hỏa nên bây giờ hỏa độc quấn thân, vô cùng thống khổ. 

Mà thuật Khống Hỏa của Diệp Viễn không biết cao minh hơn bao nhiêu lần. 

Đạo hỏa trước mặt hắn vô cùng linh hoạt, sao hỏa độc có thể tổn thương hắn được? 

Nhưng mà tinh luyện cũng không thuận lợi. 

Một cây, hai cây... 

Diệp Viễn bỏ ra một tháng để luyện hóa toàn bộ một ngàn cây Long Cốt Thảo. 

Nhưng hiệu quả cũng không rõ ràng. 

Cuối cùng Diệp Viễn cũng biết lực tương tác vốn không thể nào tăng lên. 

Cho dù hắn cố gắng như thế nào thì trước mặt hắn vẫn là một mảnh hỗn độn. 

Hắn giống như một kẻ mù, không nhìn thấy gì cả. 

Dù cho thuật Khống Hỏa của hắn xuất thần nhập hóa thì cũng không được! 

Sau một tháng, Diệp Viễn gọi Đường Vũ tới, bảo hắn chuẩn bị thêm một ngàn cây Long Cốt Thảo. 

Đường Vũ nhìn lướt qua nơi bế quan, tất cả đều là Long Cốt Thảo đen đặc, hắn biết một tháng nay Diệp Viễn không hề được tăng lên. 

Trên thực tế hắn cũng không hy vọng gì. 

Có thể luyện Long Cốt Thảo thành cao đã là kỳ tích rồi. 

Lại nghĩ đến trình độ của Cổ Mậu, kỳ tích bản thân so với kỳ tích kia khó vạn phần, thậm chí mười vạn lần! 

Chuyện này vốn dĩ là chuyện không thể nào! 

“Đại ca, huynh có thiên phú cực mạnh trong võ đạo, cần gì phải lãng phí thời gian vào một chuyện không thể nào chứ? Ở Thái Minh Ngọc Hoàn Thiên, không nói đến chưa được một phần, cho dù lực tương tác đạt tới hai mươi chín thì cũng không thể trở thành Thiên dược sư được! Lực tương tác ba mươi điểm là ranh giới rồi! Huống chi huynh còn chưa được một phần!” Đường Vũ hết lời khuyên nhủ. 

Nhưng mà Diệp Viễn cũng không vì thế mà thay đổi, chỉ thản nhiên nói: “Sau này mỗi tháng ngươi đưa đến cho ta một ngày cây Long Cốt Thảo.” 

Đường Vũ bất đắc dĩ lắc đầu rời đi. 

Hắn phát hiện Diệp Viễn chính là con lừa bướng bỉnh, vốn dĩ kéo không nhúc nhích. 

Ở nơi bế quan, Diệp Viễn vẫn tinh luyện từng cây Long Cốt Thảo, dường như mãi mãi không biết mệt mỏi. 

Lúc này, Diệp Viễn như về lại kiếp trước. 

Vì trải nghiệm dược tính của linh dược mà hắn từng bỏ ra trăm năm, sa vào dưới ba cấp linh dược. 

Khi đó, hắn tinh luyện, luyện chế một lần lại một lần. 

Bây giờ giống như lúc trước. 

Chỉ là lần này gian nan hơn lần đó vạn lần! 

Phải biết, khi đó hắn có thể cảm nhận rõ ràng được dược tính. 

Nhưng bây giờ hắn hoàn toàn không cảm nhận được. 

Loại cảm giác bài xích tự nhiên kia khiến hắn không thể nào tiếp cận được. 

Nhưng mà hắn không quan tâm. 

Sự tinh luyện buồn tẻ đến cực hạn này cho dù bất kỳ một Thiên dược sư nào cũng không thể chấp nhận. 

Nhưng Diệp Viễn lại vui vẻ chịu đựng!