Diệp Viễn vốn dĩ không cần trở thành Chúa Tể Cảnh mà cũng đã lập được công lao khiến các Chúa Tể khác phải ngưỡng mộ?
"Vân Sơn, ngươi thu được một đồ đệ tốt rồi!" Thanh âm của Chủ Thần vọng ra từ trong vách ngăn Tuyệt Thiên, mang theo chút tư vị phức tạp.
Trên thực tế, năm đó Diệp Viễn quật khởi ở Bắc Vọng thành, ông ta cũng từng hơi động tâm.
Nhưng cuối cùng vẫn bỏ qua.
Bây giờ ông ta hâm mộ Vân Sơn Chúa Tể muốn chết.
Có đồ đệ như thế còn cầu mong gì nữa!
"Ha ha ha, Chủ Thần quá khen! Việc nhỏ, việc nhỏ thôi! Đối với người trẻ tuổi thì không nên khen ngợi quá mức, nếu không sẽ kiêu ngạo! Chậc, hắn vừa mới đột phá Chân Hoàng Thiên, chờ lên Đế Cảnh thì khích lệ hắn cũng không muộn."
Hiếm khi Vân Sơn Chúa Tể 'khiêm tốn' như thế.
Sự đắc ý của lão đã tràn ngập vách ngăn Tuyệt Thiên!
Những Chua Te kia chi hận không thể cùng nhau chụp chết tên gia hỏa đắc ý này!
Nhưng bọn hắn thật sự rất hâm mộ lão ta!
Phải biết rằng, biểu hiện nghịch thiên của Diệp Viễn cũng không phải chỉ mang lại lợi ích cho Vân Sơn!
Hiện tại ở trong Thiên Nhất liên minh, uy vọng của Cực Dược Tông cũng đạt tới cực điểm!
Bởi vì Diệp Viễn đến từ Cực Dược Tông!
Có danh vọng thì càng có nhiều thiên tài và nhiều tài nguyên hơn!
"Được rồi! Vân Sơn lão quỷ, như thế là đủ rồi!" Hắc Dương Chúa Tể trầm giọng
nói.
"Hắc Dương lão quỷ, ngươi đang ghen tị!" Vân Sơn Chúa Tể đắc ý nói.
"Ai ghen tị! Chỉ là một nghịch tu mà thôi, đáng để bổn tọa ghen tị sao?"
"Ngươi ghen tị!"
Được rồi, ta that sự ghen tị đấy!
Chủ Thần cưoi noi: "Dừng noi la Hắc Dương lao quy, ngay car bản Chủ Thần ta cũng vô cùng ghen tị! Trận chiến này có ý nghĩa rất lớn! Đại thắng này đủ để loại bỏ ảnh hưởng từ cái chết của Vô Phong đạo hữu. Bây giờ Chân Hoàng Bách Tử, Thánh Hoàng Bách Tử đều đã bỏ mạng, ba mươi vạn đại quân - đội ngũ tinh nhuệ nhất của Huyết tộc - cũng đã không còn. Ít nhất trong vòng mười năm nữa, Huyết tộc sẽ không có cách nào phát động tấn công với quy mô lớn."
"Các vị, mười năm này chính là thời kỳ vàng son để chúng ta có thể phát triển! Bất luận thế nào, trong vòng mười năm, chúng ta nhất định phải bồi dưỡng ra một đến hai vị Chúa Tể Cảnh! Sợ rằng mười năm sau sẽ có một trận chiến khốc liệt hơn đang chờ chúng ta."
Giờ khắc này, tất cả Chúa Tể đều chấn động.
Việc Chúa Tể chưa bao giờ xuất hiện ở Thiên Nhất có liên quan rất lớn tới đợt tấn công điên cuồng của Huyết tộc.
Tất cả Chúa Tể Cảnh đều bị áp chế, căn bản không có thời gian đi bồi dưỡng Chúa Tể Cảnh mới.
Nhưng bây giờ bọn hắn có thêm mười năm, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
A ...! "
Từng tiếng gào thét vang lên từ sâu trong Huyết Thần Điện.
Uy áp kinh khủng tràn ngập từng tấc không gian.
Vương Tọa đại nhân hoàn toàn nổ tung!
Hắn ta đích thân truyền ý chỉ xuống dưới, để Diệp Viễn trở thành Huyết Thần
Tử.
Bây giờ, hắn ta đã trở thành trò cười trong tộc!
Người thừa kế mà đích than han ta lựa chọn lại là một Nhân tộc!
Hơn nữa còn là Diệp Viễn!
Một cái tên mà hắn ta quá quen thuộc!
Kể từ khi cái tên này tiến vào tầm ngắm của Huyết Thần Điện, dường như mọi việc thuận buồm xuôi gió cũng trở nên không suôn sẻ.
Kế hoạch thông đạo không gian, kế hoạch tấn công Nam Kỳ cự thành, kế hoạch giết chết Chúa Tể Cảnh!
Mỗi một chuyện đều thiếu một bước là có thể thành công!
Nhưng cuối cùng đều bị phá hủy trong tay Diệp Viễn!
"Diệp Viễn! Diệp Viễn! Bản tọa nhất định sẽ băm ngươi thành trăm ngàn mảnh, nghiền xương ngươi thành tro!"
Vương Tọa đại nhân chưa từng căm hận một người đến vậy.
Diệp Viễn là người đầu tiên!
Đúng là trớ trêu!
Khuôn mặt của Vương Tọa đại nhân bị Diệp Viễn vả hết lần này đến lần khác!
Đây là là sỉ nhục lớn đến cỡ nào? Đường đường là Chúa Tể Cảnh, vương giả của Huyết tộc mà lại bị một tên Thánh Hoàng Thiên nhỏ nhoi đùa bỡn trong lòng bàn tay!
Đây thật sự là một chuyện vô cùng nhục nhã!
“Mệnh lệnh cho Ám Dạ, điều động cường giả Bản Nguyên, nhất định phải giết chết Diệp Viễn!" Vương Tọa đại nhân lạnh lùng nói.
Khóe miệng Dạ Vô Quy giật giật, thấp giọng nói: "Xin Vương Tọa đại nhân bớt giận, để giết Diệp Viễn, Ám Dạ đã chịu tổn thất nặng nề! Không thể ... tiếp tục kinh động! Nếu không, cố gắng mấy ngàn năm của chúng ta sẽ vô ích!"
Toàn thân Vương Tọa chấn động, lúc này mới nhớ tới. Vì giết Diệp Viễn, Ám Dạ đã hao tổn hết mười mấy cường giả Đế Cảnh!
Nghiệt súc!
Chẳng lẽ cái tên tiểu nghiệt súc này là khắc tinh của bản tọa?
Diệp Viễn!
Lúc nào cũng là Diệp Viễn!
Hắn ta bỗng nhìn về phía Dạ Vô Quy, lạnh giọng nói: "Dạ Vô Quy, ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Một tên Thánh Hoàng Thiên nhỏ nhoi của Nhân tộc cũng có thể qua được sự tra khảo của ngươi sao?"
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyen_hot để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!