Một đám Chúa Tể trở lại im lặng.
Hoàn toàn chính xác, khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra!
Khi được vào trong đám người thì huyết nô bị Huyết tộc khống chế không dễ bị phát hiện ra. Huống chi 'huyết nô Diệp Viễn này là một vật chủ tự đồng hóa nữa.
"Chuyện này ... ta không có cách nào chứng minh cả." Diệp Viễn xòe hai tay ra, nói với vẻ cực kỳ thức thời.
Hắn thật sự không có cách nào để chứng minh.
Bây giờ nhìn qua thì cả người han hoan toàn chính là một Huyết tộc.
Hắn vừa nói xong lời này thì không ít Chúa Tể đều lần lượt biến sắc.
Hắc Dương thì lại cười lạnh: "Nếu đã không có cách nào chứng minh bản thân. Vậy đối với chúng ta mà nói ngươi có thể chính là một tai họa ngầm khủng khiếp! Chủ Thần, kẻ này ... không thể giữ lại!
Lão ta vừa nói xong câu này thì Vân Sơn Chúa Tể không hề suy nghĩ gì cả, phẫn nộ nói: "Ta nhổ vào ngươi đấy Hắc Dương. Đo cẩu vật nhà ngươi. Ngươi đang muốn tỉ thí với bổn tọa một hồi phải không? Lại đây, bổn tọa không đánh cho ngươi kêu cha gọi mẹ thì bổn tọa tuyệt đối không dừng tay!"
Lúc nói như vậy, khí thế của Vân Sơn Chúa Tể ngập trời, toàn bộ vách ngăn Tuyệt Thiên cũng rung lên. Dáng vẻ người này không hề có ý gì là muốn đùa giỡn. Lão thật sự có thể liều mạng thật. Dáng vẻ này là Vân Sơn đã muốn hủy đi sức mạnh mình đổ vào vách ngăn Tuyệt Thiên, định sẽ đánh một trận sống chết với Hắc Dương Chúa Tể.
Sắc mặt Hắc Dương Chúa Tể cũng chợt biến. Tất nhiên lão ta không ngờ Vân Sơn Chúa Te lại thật sự làm như vậy.
Người này nói trở mặt là trở mặt, cũng không ngại gì những Chúa Tể khác.
Nhưng tác dụng của Vân Sơn Chua Te là trụ cột vung chắc trong vách ngăn Tuyệt Thiên đấy!
Nếu như người này phản bội, hậu quả có thể sánh với tai họa!
Chủ Thần cau mày bảo: "Vân Sơn đao hữu, trước hết lão hãy bình tĩnh cho nóng! Có lời gì chúng ta nói rõ với nhau, không thể cứ hở ra là động thủ, làm cho Huyết tộc có thể thừa cơ lợi dụng!"
Vân Sơn Chúa Tể nổi giận đùng đùng, cười lạnh bảo: "Từ từ chó má gì chứ! Tiết Tự Minh, đừng tưởng rằng bổn tọa không nhìn rõ được là ngươi cũng có ý như vậy! Nhưng ngươi có nghĩ tới không, chỉ trong mấy chục năm ngần ngủi này thôi Diệp Viễn đã lập được bao nhiêu kỳ công cho Thiên Nhất đại lục! Các ngươi ăn cháo đá bát như vậy là đang cảm thấy lão tử dễ ăn hiếp lắm phải không?"
Vân Sơn Chúa Tể cũng không phải là kẻ ngu, càng không phải người dễ dàng nổi giận.
Lão bộc phát như vậy tất nhiên trong lòng cũng đã có tính toán.
Mặc dù lời nói của Hắc Dương khó nghe, nhưng lời lão cũng là suy nghĩ của phần lớn các Chúa Tế!
Có phải là Diệp Viễn trâu bò lắm không?
Phải!
Quá trâu bò rồi!
Nhưng cũng chính vì vậy mà quả lựu đạn này được đặt giữa liên minh hiện tại thì thật là đáng sợ!
Đáng sợ đến mức ngay cả Chủ Thần cũng vì thế mà có phần kiêng ky. Không ngờ người này lại gài bẫy cả Hỗn Độn Huyết Thạch!
Nhưng căn bản là Vân Sơn không quan tâm những thứ này. Diệp Viễn là đệ tử của lão, là người đệ tử mà lão quý trọng nhất!
Dù cho mọi người không đứng ở Diệp Viễn bên này, hẳn cũng phải đứng về phía Diệp Viễn!
Không ai ngờ được Vân Sơn Chúa Tể lại coi trọng Diệp Viễn như vậy, còn dứt khoát trở mặt nữa.
Lão gọi thẳng tên của Chủ Thần, hầu như phải gọi là quyết liệt.
Việc này đã cho thấy thái độ của người này. Muốn giết Diệp Viễn, tuyệt đối không thể!
Chủ Thần cũng là đau cả đầu, bảo: "Trước thì Vân Sơn đạo hữu đừng nên giận dữ. Bổn chủ cũng không nói muốn giết Diệp Viễn! Chỉ là trên người chúng ta gánh vác hy vọng của loài người, không được phép có một chút sai lầm nào! Với trạng thái này của Diệp Viễn, cuối cùng chúng ta vẫn hiểu rõ đang có chuyện gì, phải không?"
Vân Sơn hừ lạnh: "Bổn tọa bảo đảm thay cho hẳn! Tuyệt đối Diệp Viễn sẽ không phản bội liên minh! Nếu như các ngươi không hiểu đã có chuyện gì thì nghĩ cách để hiểu rõ đi! Tuy nhiên, nếu ai dám đụng đến một cọng tóc gáy của Diệp Viễn, thì dù có bỏ rơi vách ngăn Tuyệt Thiên, bổn tọa cũng sẽ đòi cho hắn một công đạo!"
Biểu cảm của cả đám Chúa Tể trở nên xấu hổ không gì sánh bâng.
Đây, đây hoàn toàn là không nói lý lẽ.