Lúc này Phong Duệ thật sự nổi giận.
Trong mắt hắn ta, cái gọi là thiên tài của ngoại giới đều là rác rưởi.
Nhưng bây giờ, ngay cả một cọng rác rưởi mà hắn ta cũng không trừng trị được!
Roẹt roẹt!
Trên người Phong Duệ là năm tia sấm sét lượn lờ, làm cho người ta có một loại cảm giác chấn động tâm phách.
Ánh mắt Đông Dương co rụt lại, hoảng sợ nói: "Cái này... Cái này chẳng lẽ là hồn thể Tiên Thiên Ngũ Lôi trong truyền thuyết?"
Vân Nghê thản nhiên nói: "Đúng vậy!"
Đông Dương hít một hơi khí lạnh, nói: "Tiên Thiên Ngũ Lôi, Hỗn Độn Thần Lôi, Đô Thiên Thần Lôi, Tử Tiêu Thần Lôi, TaÂm thanh Thần Lôi, quy tắc chung của Lôi Pháp! Cho dù là loại nào cũng đều là lôi Diệt Thế! Mà tia sấm sét này có tổn thương cực lớn đối với Hồn tộc ta, mà lại có cực ít người thức tỉnh. Không ngờ cuối cùng Phong Duệ thiếu tể lại thức tỉnh được hồn thể Tiên Thiên Ngũ Lôi! Diệp Viễn, mau dừng tay, nếu không ngươi khó mà bảo toàn tính mạng!"
Ngoại giới không biết nhiều về Bất Diệt Hồn Vực, nhưng tư liệu về hồn thể này thì các Đại điện chủ lại biết rõ, bọn họ dùng cho việc khai quật thiên tài.
Cho nên Đông Dương thuộc như lòng bàn tay với hồn thể Tiên Thiên Ngũ Lôi này.
Chính vì vậy, ông ta cũng biết loại hồn thể này đáng sợ.
Diệp Viễn không phải hồn thể Bất Diệt, đã xác định chắc chắn mà lại đánh tiếp thì không phải là muốn chết sao?
"Ha ha, không phải hắn gọi ta tới để kiểm tra hồn thể sao? Bây giờ ngay cả hồn thể cũng không xuất ra, sao mà kiểm tra được?" Phong Duệ nhìn Diệp Viễn, âm u cười lạnh.
Lúc này hắn ta không che dấu sát ý của mình nữa.
Nhìn thấy hồn thể của Phong Duệ uy thế bực này, trong lòng Diệp Viễn cũng hơi run sợ.
Dù chưa giao thủ, hắn cũng có thể cảm giác được hồn thể của Phong Duệ cực kỳ mạnh mẽ.
Chỉ sợ cái gọi là Bản Nguyên Hồn Võ của Tần Thế Thiên kia cũng không đủ xách giày cho Phong Duệ.
Diệp Viễn khẽ cười nói: "Thiên tài Đế Cảnh của Bất Diệt Hồn Vực, kiểm tra hồn thể của một Chân Hoàng Thiên mà còn phải bày ra hình thái hồn thể. Ha ha, xem ra ngươi khoác lác Bất Diệt Hồn Vực có bao nhiêu lợi hại lại cũng chỉ như vậy thôi! Lấy ra tất cả bản lĩnh của ngươi đi, nếu không thì ta sợ căn bản ngươi không kiểm tra ra cái gì đâu!"
Ánh mắt Phong Duệ lạnh lẽo, lạnh giọng nói: "Yên tâm, một lát nữa ngươi sẽ rất vui vẻ đi chết!"
Vèo!
Trong chớp mắt Phong Duệ phát động, cả người liền biến mất, tốc độ nhanh đến mức cực hạn!
Vốn là quy tắc Lôi Điện dùng tốc độ làm sở trường, mà hồn thể thi triển thân pháp sẽ càng thoát ra khỏi sự trói buộc của thân thể.
Tức là cũng không kém xa so với Quy Tắc Không Gian của Diệp Viễn.
Diệp Viễn chỉ thấy một cái bóng mơ hồ nháy mắt thuấn di đến trước mặt mình.
Tuy Phong Duệ chỉ là Đế Vân Thiên Hạ vị, nhưng chênh lệch từ Hoàng Cảnh đến Đế Cảnh vẫn rất lớn!
"Thần Đao Thần Tiêu Lôi!"
Chỉ thấy một lôi đao hạ xuống, phảng phất như hồn thể của Diệp Viễn bị trúng phải định thân pháp.
Rầm!
Hồn thể của Diệp Viễn trực tiếp tán loạn, hóa thành một cụm khí hư vô.
Phong Duệ cười lạnh, hồn thể lập tức biến mất không thấy gì nữa.
Trong chu vi trăm trượng xung quanh đều hóa thành một biển sét, bao phủ toàn bộ khí hư vô!
"Đô Thiên Lôi Hải, vạn hồn đều diệt!"
Trong biển sét truyền đến tiếng rống giận dữ của Phong Duệ.
Từng cụm từng cụm khí hư vô nhanh chóng tiêu vong trong biển lôi!
Mọi người nhìn thấy cảnh này thì đều không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.
Thật sự quá mạnh mẽ!
Nhất là biển sét này, quả thực là khắc tinh của khí hư vô!
"Đã xong! Tên Diệp Viễn này thật sự đi tong!"
"Đã nói rồi, bảo hắn không nên cậy mạnh!"
"Ài, đúng là giống như lời Phong Duệ, chút kiêu ngạo đáng thương này chẳng là cái thá gì!"
...
Mắt thấy Diệp Viễn sắp tan thành mây khói, không ít người đều thở dài không thôi.
Bọn họ hiểu được suy nghĩ của Diệp Viễn, trên thực tế, bọn họ cũng muốn chống lại.