Tiếng cười im bặt!
Bởi vì Phong Duệ đã cảm nhận được từng tia ánh mắt nóng rực.
Hắn ta vừa cúi đầu, quả nhiên đã nhìn thấy cái khuôn mặt làm cho người ta chán ghét kia lại xuất hiện ở trong mắt của hắn ta!
Điều này, làm sao có thể?
Đừng nói là Chân Hoàng Thiên, dù có là một Đế Hạo Thiên mà không hề chống cự trong biển sét của hắn ta cũng đã bị luyện hóa!
Nhưng mà rõ ràng Diệp Viễn chẳng bị làm sao?
Chẳng... Chẳng lẽ người này lại chính là Bất Diệt Hồn Thể thật sự?
Phong Duệ bị ý nghĩ đột nhiên xuất hiện trong đầu dọa cho hoảng sợ.
Điều đó là không có khả năng!
Bất Diệt Chúa Tể, đó là tồn tại chí cao vô thượng.
Một sâu kiến thì làm sao có thể thức tỉnh hồn thể giống như hắn ta được?
"Ngươi đã muốn xem ta sống lại như vậy, ta đây sẽ sống lại một lần nữa cho ngươi xem." Diệp Viễn nhìn Phong Duệ, cười sáng lạn.
Suýt chút nữa Phong Duệ đã phun ra một búng máu!
Người này đúng là đáng giận tới cực điểm!
Con mẹ mày, lão tử đợi ngươi một phút đồng hồ, ngươi đúng là biết nhẫn nại!
"Được rồi, ngươi còn thủ đoạn nào lợi hại hơn không? Ta cảm thấy có lẽ ta còn chưa tới cực hạn." Diệp Viễn lại nói.
Phong Duệ: "..."
Ta còn nói cái gì được đây?
Người này tuyệt đối là cố ý!
Ngươi không thấy bây giờ lão tử rất suy yếu sao?
Ngay cả Ngũ Lôi Chính Pháp cũng không diệt được Diệp Viễn, hắn ta thật sự không còn cách nào.
Diễu võ dương oai cả buổi, cuối cùng mình hoàn toàn trở thành trò cười!
"Tốt rồi, dừng ở đây đi! Diệp Viễn, ngươi có bằng lòng bái vào môn hạ của ta hay không?" Vân Nghê nhìn Diệp Viễn, bình tĩnh nói.
"Không muốn!" Diệp Viễn không chút nghĩ ngợi đã nói.
Vẻ mặt đám người Đông Dương cứng đờ, thiếu chút nữa nhảy dựng lên.
Người này điên rồi à?
"Diệp Viễn, Vân Nghê đại nhân chính là cường giả đỉnh cao trong Bất Diệt Hồn Vực, có thể bái vào môn hạ của nàng là cơ hội ngàn năm khó gặp của ngươi đó!" Đông Dương kích động nói.
Diệp Viễn thản nhiên nói: "Thì tính sao? Ta đã cho nàng ta cơ hội, là chính nàng ta không quý trọng! Nếu nàng đã khinh thường sống chết của ta, thì tất nhiên ta cũng khinh thường bái vào môn hạ của nàng ta."
Bùm!
Hồn thể của Diệp Viễn trực tiếp nổ bùng, hóa thành một đám hư vô.
Một lát sau, Diệp Viễn sống lại.
Vân Nghê nhàn nhạt mở miệng nói: "Bây giờ thì sao?"
Diệp Viễn sa sầm mặt mũi, nói: "Ngươi nằm mơ đi!"
Bùm!
Hồn thể của Diệp Viễn lại tan vỡ!
Một lát sau, Diệp Viễn sống lại lần nữa.
"Thế thì, bây giờ thì sao?" Vân Nghê mở miệng nói lần thứ ba.
"Được rồi, ta đồng ý!" Diệp Viễn quyết định hảo hán không tính thiệt thòi trước mắt.
Thực ra, Diệp Viễn bị bắt ép bất đắc dĩ.
Bởi vì trong chớp mắt hắn vừa dung nhập Thiên Địa, hắn đã phát hiện Vân Nghê liếc hắn.
Chỉ cái nhìn này làm cho Diệp Viễn lập tức quyết định, bái!
Rất hiển nhiên, hồn thể hư vô cũng không phải vô địch thiên hạ thật sự!
Ít nhất là nữ nhân này có năng lực giết chết hắn!
Thực lực của nữ nhân này sâu không lường được.