Vân Nghê nhìn bà ta, nói: "Nói cũng nói rồi, thì làm sao?"
"Ngươi!" Bà lão tức đến giận sôi lên, rồi lại không thể làm gì.
Lúc này Sơn Dương tới hoà giải, cười nói: "Ha ha, nói cũng đã nói rồi, không có gì lớn. Tất nhiên Vân Nghê sư muội sẽ không phản bội lão tổ. Chỉ có điều... hình như Vân Nghê muội tử, rất coi trọng tiểu tử này!"
Vân Nghê gật đầu nói: "Nếu như nói, thực sự có người có thể dung hợp bản nguyên thì chỉ có hắn thôi thì sao?"
Nhưng Sơn Dương lại cười nói: "Chẳng lẽ Vân Nghê sư muội không biết, trước khi lão tổ mất tích đã có ý để Vương Khiêm đi vào Thất Thải Phù Đồ? Tiểu tử này chui từ đâu ra?"
Vân Nghê thản nhiên nói: "Không tin, vậy thì mỏi mắt mong chờ là được rồi!"
Bà lão lại cười lạnh nói: "Ngươi cho rằng chỉ có Đông hồn vực các ngươi tìm được thiên tài? Chu Diễm Tây hồn vực chúng ta, cũng có thực lực dung hợp bản nguyên giống thế!"
Hai người khác cười ha ha, hiển nhiên đều khá có lòng tin đối với người mà mình mang đến.
Tùng!
Trong không gian tầng thứ nhất đột nhiên truyền đến một tiếng trống vang.
Diệp Viễn chỉ cảm thấy, hồn thể của mình cũng bị tiếng vang này rung đến sắp tán loạn rồi.
Xa xa truyền đến một tiếng kêu thảm, hiển nhiên có hồn thể đã bị đánh xơ xác.
"Ngay cả Mộ Cổ Thần Chung cũng không chịu nổi, chỉ bằng chút thủ đoạn của ngươi mà cũng muốn đạt được bản nguyên?" Sau lưng Diệp Viễn truyền đến một tiếng trào phúng.
Quay đầu nhìn lại, không phải Vương Khiêm thì là ai?
Hiển nhiên, lúc trước Vương Khiêm cũng phát hiện ra mình trong đám người.
Diệp Viễn nhìn về phía hắn, cười nói: "Đã gọi ra tất cả mọi người trong hồn vực Trung tâm, thì nói rõ lòng tin đối với ngươi còn chưa đủ, không phải sao?"
Con ngươi Vương Khiêm co rụt lại, âÂm thanh lạnh lùng nói: "Ngươi muốn chết!"
Diệp Viễn cười nói: "Nếu như cảm thấy có thể giết chết ta, thì ngươi có thể thử xem."
Vương Khiêm này cũng chỉ là Đế Vân Thiên hạ vị.
Muốn giết hắn, căn bản không có khả năng.
Cho nên Diệp Viễn không quan tâm hắn cho lắm.
Ánh mắt Vương Khiêm phát lạnh, cười lạnh nói: "Không cần ta ra tay, ngay cả Mộ Cổ Thần Chung mà ngươi cũng không chịu nổi, rất nhanh cũng sẽ bị Thất Thải Phù Đồ giết chết!"
Tùng!
Đúng lúc này lại vang lên một tiếng trống.
Một tiếng vang này, phảng phất như muốn đánh vào trong xương tủy người ta.
Hồn thể Diệp Viễn đúng là đã bắt đầu có dấu hiệu tán loạn dưới một tiếng trống này.
Hiển nhiên hồn thể của Vương Khiêm mạnh mẽ hơn rất nhiều, căn bản không bị ảnh hưởng.