“Không... không xong, hồn thể của ta... hồn thể của ta sắp không chịu được nữa rồi! A...”
“Nóng... nóng quá! Ta... ta cũng thế!”
“Rõ ràng hồn thể của ta đã rất mạnh rồi, vì sao vẫn không chịu được?”
...
Theo thời gian trôi qua, không ít người bắt đầu không chịu nổi.
Hình như độ nóng của biển lửa càng ngày càng cao.
Hư Vô Khí của bọn họ bị bốc hơi từng chút một, trở nên ảm đạm.
Cuối cùng, hóa thành hư vô.
Vốn dĩ bọn họ cho rằng, dựa vào lời giảng của Diệp Viễn ở ải thứ nhất, hồn thể cường đại đủ để chống đỡ được.
Nhưng, hiển nhiên bọn họ tính sai.
Vương Khiêm, cũng không ngoại lệ.
Cảm nhận được cảm giác nóng rực hồn thể hư vô giữa truyền tới, Vương Khiêm cảm thấy như bị đánh mặt.
Hắn ta thử dùng biển lửa cường đại này, đi rèn đúc hồn thể.
Thế nhưng, vô dụng!
Hồn thể của hắn ta vẫn suy yếu từng chút một.
Diệp Viễn cách hắn ta cũng không xa, trong tầm mắt, hắn ta có thể thấy Diệp Viễn còn đang nhíu trầm tư, cũng không hóa thành hình thái hư vô.
Có điều đúng lúc này, thân hình Diệp Viễn khẽ động, hóa thành một đoàn Hư Vô Khí.
Vương Khiêm thấy thế, không khỏi cười khẩy nói: “Ha ha, giả vờ cao thâm! Thật sự cho rằng, lần nào ngươi cũng có vận khí tốt như vậy sao? Ải thứ nhất, ngươi chỉ là ăn may mà thôi! Ải thứ hai này ngươi suy nghĩ một lúc lâu cũng không phải vẫn làm thế sao? Có gì khác bọn ta đâu chứ?”
Vương Khiêm đã hiểu, Thất Thải Phù Đồ này, thứ được truyền thừa ở mỗi một quan cũng đều khác nhau.
Nhưng, cụ thể là cần truyền thừa thế nào, lại cần bản thân tự tìm tòi.
Hắn biết, mình vẫn chưa tìm được cách nào.
Mà Diệp Viễn, cũng chưa tìm được giống mình.
Ải thứ nhất, chẳng qua là mèo mù vớ phải chuột chết, bị hắn ta may mắn tìm ra mà thôi.
“Trời ơi, nóng quá đi mất! Ta cảm giác hồn thể của mình sắp bị chưng bị nóng rồi rồi! Diệp Viễn, ngươi tìm được cách phá giải cửa ải này chưa? Lão Bạch ta sẽ học theo ngươi!” Tiếng hét của Bạch Thúy Sơn truyền tới.
Mặt Vương Khiêm tối sầm, người này, có xấu hổ hay không?
“Bạch Thúy Sơn! Ngươi cũng là thiên tài được lão tổ chỉ điểm, phải theo sau người ta à?” Vương Khiêm lạnh lùng nói.
Bạch Thúy Sơn liếc nhìn Vương Khiêm, đột nhiên làm ra vẻ suy yếu, nói: “Cứu... cứu ta! Diệp Viễn, cứu... cứu ta!”
Vương Khiêm vừa nhìn, khuôn mặt trong nháy mắt đen như đáy nồi.
Bộ dáng này, không phải là bộ dạng nịnh hót lấy lòng của hắn ta ở cửa thứ nhất sao?
Đây, là sỉ nhục cả đời của hắn ta đấy!
Tên Bạch Thúy Sơn, thế mà lại xát muối lên vết thương củamình!
“Hừ, ban nãy lúc ở tầng thứ nhất, là ai khóc lóc van nài xin Diệp Viễn thế? Thế nào, mới một cái chớp mắt mà đã quên hết rồi?” Mặt Bạch Thúy Sơn đầy coi thường nói.
Mắt Vương Khiêm như muốn phun lửa, giận dữ hét: “Bạch Thúy Sơn! Ngày hôm nay, Vương Khiêm ta không giết ngươi, thề không làm người!”
Vương Khiêm triệt để bùng nổ!
Hắn không quan tâm hồn lực đang tiêu hao cực nhanh lúc này, điên cuồng đánh về phía Bạch Thúy Sơn.
Bạch Thúy Sơn cũng hoảng sợ.
Thực lực của hắn, so với Vương Khiêm, tất nhiên là kém một mảng lớn.
Vương Khiêm có thể được Trung Ương Hồn Vực coi trọng, đương nhiên không phải thiên tài bình thường.
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!