“Vương Khiêm, ngươi là được tiện nghi lại khoe mẽ chứ gì! Cho dù ngươi dung hợp bản nguyên thì sao? Ngươi cho là chúng ta nhiều người như vậy mà sẽ sợ ngươi à?” Bạch Thúy Sơn có chút ngoài mạnh trong yếu nói.
Người này, lúc trước còn giống như con chó.
Hiện tại, lại nhảy nhót rồi!
Hắn hơi không thể nào hiểu được, tại sao Diệp Viễn phải cho hắn dung hợp bản nguyên.
Hiện tại, thật sự là có chút cưỡi hổ khó xuống.
Vương Khiêm sớm đã không biết mặt là thứ gì, cười nói: “Được tiện nghi khoe mẽ thì sao? Ta lại không xin hắn cho ta dung hợp! Người này, cũng không có lòng tốt gì, để cho ta dung hợp căn bản chính là để nhục nhã ta! Chỉ là sợ rằng hắn không ngờ được, Vương Khiêm ta thiên phú tuyệt đỉnh, thế mà thực sự dung hợp được! Ha ha ha, Diệp Viễn, mặt của ta, hiện tại tự tìm trở về!”
Mọi người mắng to Vương Khiêm không biết xấu hổ, nhưng không thể làm gì được hắn.
Dáng vẻ tiểu nhân đắc chí của tên này, nhìn đã muốn quất hắn.
Diệp Viễn cũng cười nói: “Bạch huynh, chơi với hắn đi.”
Mặt Bạch Thúy Sơn tối sầm, nói: “Ta không phải là đối thủ của hắn!”
Diệp Viễn nói: “Yên tâm, ta còn có thể khống chế không gian này! Nếu hắn dám gây bất lợi cho ngươi, ta đánh chết hắn!”
Vương Khiêm: “...”
Hai mắt Bạch Thúy Sơn tỏa sáng, nói: “Có thật không?”
Diệp Viễn gật đầu, bỗng nhiên lật tay.
Ầm!
Một bàn tay lớn từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đè Vương Khiêm xuống đất.
Vương Khiêm giận dữ, tức giận mắng to: “Diệp Viễn, ta X bà nội ngươi! A a a, ta sẽ không bỏ qua ngươi!”
Bạch Thúy Sơn thấy thế thì vui cực, sảng khoái!
Bọn họ cho rằng Vương Khiêm dung hợp bản nguyên, cũng có thể khống chế mảnh không gian này rồi.
Nào biết được, Diệp Viễn vẫn là chủ nhân!
“Tốt! Ta đấu với hắn!” Bạch Thúy Sơn vô cùng dứt khoát nói.
Tay to biến mất, Vương Khiêm nổi trận lôi đình, hai mắt đỏ ngầu nói: “Diệp Viễn, ta muốn giết ngươi!”
Ầm!
Lại bị ấn xuống cọ xát.
“Ta khuyên ngươi yên tĩnh chút. Ở chỗ này, ta có thể tùy ý chà đạp ngươi!” Diệp Viễn thản nhiên nói.
Vương Khiêm im lặng.
Đối mặt Bạch Thúy Sơn, lửa giận của Vương Khiêm đã phóng lên cao.
Hắn và Bạch Thúy Sơn cũng có thù, lúc trước ở trong biển lửa, Bạch Thúy Sơn thoáng cái đã đập bay hắn.
Còn chút xíu nữa, hại chết bản thân.
Không có cách gì với Diệp Viễn, hắn muốn trút tất cả lửa giận lên người Bạch Thúy Sơn.
Cho dù không thể giết đối phương, cũng phải khiến hắn hối hận vì đã sinh ra ở trên đời này!
Cảm thụ được lửa giận ngút trời của Vương Khiêm, Bạch Thúy Sơn hơi sợ hãi.
Uy danh của Vương Khiêm rất lớn, trong vòng ngụy Bất Diệt Thể của bọn họ, tuyệt đối là nhân vật cấp lớn.
Thiên phú của hắn, đã từng được Bất Diệt lão tổ khen ngợi.
Đối với Vương Khiêm, Bạch Thúy Sơn thực sự rất sợ.
Ở bên trong Thất Thải Phù Đồ, tuy rằng hắn thực sự lĩnh ngộ được mọi thứ trong bảy tầng, nhưng thứ này rốt cuộc có trợ lực cỡ nào đối với thực lực thì lại không biết rõ lắm.
Hắn biết mình trở nên mạnh mẽ, nhưng tự cảm thấy chống lại Vương Khiêm dung hợp bản nguyên, vẫn là quá non nớt.
Huống chi, hiện tại Vương Khiêm còn cao hơn hắn một cảnh giới.
“Ha ha, Bạch Thúy Sơn, chuẩn bị thừa nhận lửa giận của ta đi!”
Vương Khiêm cười gằn một tiếng, nhất thời cuồng phong gào thét!
m phong từng trận, cắt cho hồn thể của người đau nhức!
Mọi người nhìn thấy một chiêu này, không khỏi khe khẽ thở dài.
Thần Phong U Sát!
Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!