Tuyệt Thế Thần Tử - Vạn Cổ Tô Trường Ca

Chương 5: BÀN ĐẠO ĐỈNH SƠN, NHẤT NIỆM HÓA BĂNG

1,092 từ · ~6 phút đọc

Gió mây trên đỉnh Thần Tử Điện dường như cũng ngừng trôi trước sự xuất hiện của hai thiên tài đứng đầu Thái Sơ Thần Điện.

Khương Vân Hi nhìn Tô Trường Ca, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả. Nàng là Thánh nữ, từ nhỏ đã được đại đạo sủng ái, Thủy Tinh Linh Thể giúp nàng có thể giao tiếp với mọi giọt nước, hạt sương trong thiên hạ. Nhưng lúc này, đứng trước thiếu niên mới chỉ ở Khí Hải Cảnh này, nàng lại cảm thấy mình như một con cá nhỏ đối diện với đại dương mênh mông vô tận.

"Tô sư đệ... không, Thần tử đại nhân." Khương Vân Hi định thần lại, giọng nói thanh lãnh như tiếng ngọc chạm nhau: "Nghe đồn ngài sở hữu Đạo Phôi vạn cổ, nhục thân vô song. Nhưng tu tiên không chỉ là rèn luyện cơ bắp. Đạo mới là gốc rễ của vạn vật. Hôm nay Vân Hi mạn phép tới đây, muốn cùng Thần tử bàn về 'Đạo', không biết ngài có nhã hứng?"

Tô Trường Ca đứng chắp tay sau lưng, tà áo tím vàng bay phất phơ. Hắn liếc nhìn hệ thống vừa hiện lên thông báo:

[Đinh! Kích hoạt nhiệm vụ phụ: "Thu phục tâm kiêu".]

Mục tiêu: Dùng lĩnh ngộ đại đạo khiến Khương Vân Hi tâm phục.

Phần thưởng: 500 điểm vận mệnh và Hàn Băng Quy Tắc Mảnh Vỡ.

Trường Ca thản nhiên cười: "Bàn đạo? Được thôi. Ngươi muốn bàn về cái gì?"

Khương Vân Hi tiến lên một bước, tay ngọc khẽ vẫy. Linh khí xung quanh ngay lập tức ngưng tụ thành hàng ngàn hạt sương li ti, mỗi hạt đều xoay chuyển theo một quỹ đạo huyền diệu.

"Vân Hi tu luyện Thủy hệ pháp tắc mười lăm năm, hiểu rằng Thủy mang tính nhu nhưng có thể khắc cương, bao dung vạn vật nhưng cũng có thể nhấn chìm thiên hạ. Đây là 'Thủy Đạo' của ta. Thần tử thấy sao?"

Lời vừa dứt, hàng ngàn hạt sương bỗng hóa thành những mũi kim băng sắc lẹm, vây quanh Tô Trường Ca, mang theo hàn khí thấu xương. Hạng Võ đứng gần đó không tự chủ được mà rùng mình, thầm kinh hãi trước khả năng khống chế pháp tắc của Thánh nữ.

Tô Trường Ca nhìn những mũi kim băng đang chĩa vào mình, ánh mắt không một chút gợn sóng. Nhờ Tiên Thiên Đạo Phôi, trong mắt hắn, những mũi kim băng kia không phải là vũ khí, mà là những dòng chảy quy luật vụng về, đầy sơ hở.

"Thủy Đạo của ngươi... chỉ là hạ phẩm."

Câu nói của Tô Trường Ca khiến không khí như đông cứng lại. Khương Vân Hi sắc mặt khẽ biến, có chút tức giận: "Hạ phẩm? Xin Thần tử chỉ giáo!"

Tô Trường Ca không ra tay, hắn chỉ nhẹ nhàng tiến lên một bước. Một bước này đạp xuống, dường như dẫm đúng vào "tim" của quy luật không gian xung quanh.

"Ngươi nói Thủy bao dung, nhưng ngươi lại chỉ biết dùng nó để hóa băng giết chóc. Ngươi nói Thủy nhu hòa, nhưng tâm ngươi lại quá lạnh lẽo, khiến dòng chảy bị tắc nghẽn."

Hắn đưa một ngón tay ra, khẽ chạm vào một mũi kim băng gần nhất.

"Đạo Phôi là gì? Là nơi đại đạo bắt đầu. Thủy, vốn không có hình thù cố định. Nó là mây trên trời, là sương dưới đất, là máu trong cơ thể, là khí tức của sự sống."

"Tan!"

Một chữ thốt ra, mang theo ý chí của Vận Mệnh Hư Vô. Ngay lập tức, hàng ngàn mũi kim băng của Khương Vân Hi đột ngột tan chảy, nhưng chúng không biến thành nước, mà biến thành một làn hơi ấm áp, bao phủ lấy đỉnh núi. Tuyết lạnh tan biến, thay vào đó là những đóa hoa tâm linh nở rộ ngay trên nền đá lạnh.

Khương Vân Hi sững sờ, nàng cảm nhận được quyền kiểm soát Thủy hệ của mình đã hoàn toàn bị tước đoạt. Không phải bằng tu vi, mà là bằng sự "đè ép" về cấp độ lĩnh ngộ.

Tô Trường Ca nhìn nàng, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy nghiêm: "Ngươi muốn hóa băng để giết người. Còn ta, chỉ cần nhất niệm, có thể khiến băng của ngươi hóa thành xuân thủy, khiến sát chiêu của ngươi hóa thành hư vô. Đó mới là Đạo."

Khương Vân Hi lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch. Những lời nói của Tô Trường Ca như sấm sét đánh thẳng vào đạo tâm của nàng, phá vỡ những rào cản bấy lâu nay. Nàng chợt nhận ra, sự tự hào về Linh thể của mình trước mặt Đạo Phôi thực sự chỉ là hạt cát trước sa mạc.

"Nhất niệm hóa hư vô... đạo tâm của ta, quả nhiên còn quá hẹp hòi."

Nàng hít một hơi thật sâu, gạt bỏ sự kiêu ngạo của một vị Thánh nữ, khom người hành lễ thật sâu trước Tô Trường Ca. Hành động này khiến Hạng Võ và các đệ tử đang theo dõi từ xa hoàn toàn chết lặng.

"Vân Hi thụ giáo. Đa tạ Thần tử đã chỉ điểm mê tân."

[Đinh! Nhiệm vụ hoàn thành. Khương Vân Hi sinh lòng kính sợ, độ trung thành tăng lên 60%.] [Phần thưởng đã phát phóng.]

Tô Trường Ca cảm nhận được một luồng tri thức về Hàn Băng quy tắc tràn vào thức hải. Hắn thản nhiên phất tay: "Tu luyện không chỉ là bế quan, mà là trải nghiệm nhân gian. Đạo tâm của ngươi chưa tĩnh, hãy về suy ngẫm thêm đi."

Khương Vân Hi gật đầu, ánh mắt nhìn Tô Trường Ca đã không còn sự nghi ngờ, mà là một loại sùng bái kín đáo. Nàng xoay người rời đi, nhưng bóng lưng đã không còn sự lạnh lẽo cô độc như trước.

Tô Trường Ca nhìn theo bóng nàng, trong lòng thầm tính toán. Có Thánh nữ hỗ trợ, việc hắn nắm quyền thực tế tại Thái Sơ Thần Điện sẽ nhanh hơn nhiều. Tuy nhiên, hệ thống bỗng nhiên rung lên một hồi chuông cảnh báo màu đỏ:

[Cảnh báo: Sự trỗi dậy của Thần tử đã kinh động đến "Thiên Mệnh Chi Tử" của giới này — Lâm Phàm. Hắn đang tìm cách gia nhập Thái Sơ Thần Điện để đoạt lại khí vận đã mất!]

Tô Trường Ca nhếch môi: "Lâm Phàm sao? Để xem cái gọi là Thiên Mệnh của ngươi, có chịu nổi một cái liếc mắt của Vận Mệnh Hư Vô hay không."