MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủUy lực chiến thần - Lâm Hữu TriếtChương 133: “Mày, mày đừng có qua đây!”

Uy lực chiến thần - Lâm Hữu Triết

Chương 133: “Mày, mày đừng có qua đây!”

409 từ · ~3 phút đọc

 Người phụ trách đảo mắt nhìn khắp nơi, gãi đầu nói: “Lạ nhỉ, một tiếng trước tôi còn thấy cô Sở ở đây, sao giờ lại không thấy đâu?”  

“Nhưng vừa rồi tôi thấy cô ấy có nghe một cuộc điện thoại, không biết là của ai”.  

“Cảm ơn anh”.  

Nói xong anh xoay người rời khỏi công trường.  

Sở Hạ Vũ nghe xong cuộc điện thoại đó thì biến mất, điều này chứng minh chắc chắn ai đó đã gọi cô đi.  

“Này, Long Diệu, anh tra cho tôi lịch sử cuộc gọi của Sở Hạ Vũ, xem gần đây cô ấy gọi điện với ai”.  

Lâm Hữu Triết gọi điện cho Long Diệu.  

Vài giây sau Long Diệu trầm giọng nói: “Anh Lâm, tôi tra ra rồi, một tiếng trước Sở Văn Xương có gọi điện thoại cho chị dâu”.  

Sở Văn Xương?  

Đôi mắt Lâm Hữu Triết chợt lóe sáng lên, anh đi thẳng đến nhà họ Sở.  

Lúc này, người nhà họ Sở đang ngồi quanh phòng khách, nghe Sở Văn Xương trần thuật lại hắn đã đánh thuốc mê Sở Hạ Vũ như nào và giao cho tên đàn em thân cận của Lôi Lão Hổ ra sao.  

“Bà nội, bà yên tâm, chỉ cần Lôi Gia chén được con ranh đó, thêm vào nữa là tên đàn em thân cận của ông ấy nói tốt thêm vài câu thì ông ấy nhất định sẽ hiểu được thành ý của chúng ta, chắc chắn sẽ không để tâm đến chuyện lần trước của cháu!”  

Sở Văn Xương vỗ ngực nói.  

“Được vậy thì tốt”.  

Bà cụ Sở thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười thỏa mãn.  

Từ đầu đến cuối bà ta không hề lo lắng cho sự sống chết của cháu gái mình.  

Đột nhiên…ầm!  

Cửa nhà họ Sở bị đá văng ra.  

Lâm Hữu Triết đanh mặt đứng trước cửa phòng khách, ánh mắt sắc lẹm nhìn bọn họ.  

Đám vệ sĩ nhà họ Sở ai nấy đều bị luồng khí hung ác trên người Lâm Hữu Triết làm cho nhũn người, dè dặt đứng sang hai bên, không kẻ nào dám tiến lên ngăn cản.  

“Lâm Hữu Triết, mày định làm gì?”  

Sở Văn Xương đứng dậy mắng to.  

Lâm Hữu Triết không nói không rằng, đi thẳng đến chỗ hắn.  

“Mày, mày đừng có qua đây!”  

Sở Văn Xương chột dạ, mặt cắt không còn giọt máu định chạy trốn.