MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủUy lực chiến thần - Lâm Hữu TriếtChương 143: Đám côn đồ lại nhếch miệng cười khẩy.

Uy lực chiến thần - Lâm Hữu Triết

Chương 143: Đám côn đồ lại nhếch miệng cười khẩy.

366 từ · ~2 phút đọc

 Sau này Lâm Kiến Hồ dứt khoát rời khỏi nhà họ Lâm, đưa gia đình của mình đến một thành phố khác phát triển, nghe nói cũng rất thuận lợi.  

Lâm Hữu Triết lạnh lùng nói.  

Sau khi lái xe rời khỏi tập đoàn Diệt Lâm, Lâm Hữu Triết định quay lại khách sạn Đông Hoa.  

Nhưng xe đi được nửa đường thì bị hai chiếc xe jeep chặn lại.  

Bảy tám người đàn ông trông rất hung dữ và ngạo mạn vây quanh xe của Lâm Hữu Triết.  

Một trong số họ còn dùng gậy đập vào mui xe.  

"Ranh con, mau lăn ra đây!"  

Lâm Hữu Triết đanh mặt lại, đẩy cửa bước xuống xe.  

"Các người là ai?"  

Anh lạnh lùng lên tiếng chất vấn.  

"Ha ha, bọn tao là thuộc hạ của Hồ Gia, cất công từ Hải Thành đến đây”.  

Gã đàn ông dẫn đầu cầm cây gậy dài chỉ vào đầu Lâm Hữu Triết và nói.  

"Lâm Kiến Hồ à?"  

Lâm Hữu Triết xác nhận lại.  

"To gan, tên của Hồ Gia sao có thể để một thằng vô dụng như mày nhắc đến chứ?"  

"Các anh em cùng lên đi, đánh thằng này tàn phế cho tôi”.  

Mệnh lệnh vừa dứt, bảy tám gã côn đồ chen nhau lao tới.  

Những cây gậy dài và đao phay đồng loạt chĩa về phía Lâm Hữu Triết.  

Lâm Hữu Triết đứng yên bất động, bình tĩnh như núi.  

Đám côn đồ lại nhếch miệng cười khẩy.  

Quả nhiên thằng ranh này là kẻ vô dụng miệng hùm gan sứa, mới vậy mà đã bị dọa ngu người, ngay cả dũng khí bỏ chạy cũng chẳng có.  

Khi ý nghĩ này xuất hiện trong đầu đám côn đồ.  

Lâm Hữu Triết ở trước mặt lại đột nhiên ngẩng đầu!  

Rầm!  

Trong nháy mắt, một luồng khí tức đáng sợ tỏa ra từ trên người anh.  

Đám côn đồ đột nhiên cảm thấy hai vai nặng nề, trên người như có thêm mấy ngọn núi đè lên.  

"Chuyện... chuyện quái quỷ gì thế này?"  

Gã côn đồ cầm đầu hét lên một tiếng, sau đó ngã phịch xuống đất, không thể nhúc nhích.