MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủUy lực chiến thần - Lâm Hữu TriếtChương 205: “Xem ra chỉ có thể tìm manh mối ở những nơi khác”.

Uy lực chiến thần - Lâm Hữu Triết

Chương 205: “Xem ra chỉ có thể tìm manh mối ở những nơi khác”.

378 từ · ~2 phút đọc

 Nhưng người vừa chạm đất đã lập tức đứng dậy chạy đi, biến mất trong phút chốc.  

“Chết tiệt!”  

Long Diệu thấp giọng mắng một câu.  

“Tướng quân Long Diệu, có bắt được người không?”  

Nam Kinh Quốc tiến đến hỏi.  

“Không”.  

Long Diệu tiếc nuối lắc đầu: “Thực lực người này khá bình thường nhưng kỹ năng che giấu của hắn rất tốt, nãy giờ vẫn trốn ở gần đây nhưng tôi lại không hề phát hiện ra”.  

“Xem ra chỉ có thể tìm manh mối ở những nơi khác”.  

Nam Kinh Quốc cũng thở dài nói.  

Ở một diễn biến khác, ở trước phần mộ vợ chồng Lâm Kiến Hà.  

Đã có vài máy móc hạng nặng đỗ ở đó.  

Đám người nhà họ Tiêu và nhà họ Lâm vây quanh đó chỉ huy các máy móc này làm việc.  

“Dừng lại!”  

Bỗng có một giọng nói nhẹ nhàng vang lên.  

Mọi người đều nhìn theo hướng phát ra giọng nói, thế mà lại là cô hai nhà họ Liễu - Liễu Thiên Nghệ.  

Liễu Thiên Nghệ dang hai cánh tay đứng trước mộ của hai vợ chồng Lâm Kiến Hà.  

Tiêu Chí Phong cười khẩy: “Liễu Thiên Nghệ, cô cũng quản chuyện này à?”  

Liễu Thiên Nghệ không bị lời nói đó ảnh hưởng, ánh mắt kiên định nói: “Tôi sẽ không trơ mắt nhìn các người đào mộ của bố mẹ Hữu Triết đâu”.  

“Lo chuyện bao đồng, tôi sẽ dạy cô một bài học”.  

Tiêu Nguyệt Nghiên không nhẫn nhịn được, lập tức bước đến trước mặt Liễu Thiên Nghệ tát cô ta một bạt tai.  

Bốp!  

Khuôn mặt mềm mại của Liễu Thiên Nghệ in hằn năm dấu tay.  

“Cút đi, nếu không đừng trách bọn này không nương tay”.  

Mặt mày Tiêu Nguyệt Nghiên cực kỳ hung tợn, quát tháo ầm ĩ.  

Liễu Thiên Nghệ không nói lời nào.  

“Tức chết tôi rồi, đồ loại phụ nữ thối tha không biết sống chết!”  

Tiêu Nguyệt Nghiên nổi giận túm lấy mái tóc dài của Liễu Thiên Nghệ rồi dùng sức kéo.  

“A!”  

Liễu Thiên Nghệ đau đớn kêu lên.  

Cô ta cắn răng, ngón tay nắm chặt tảng đá nhô lên bên cạnh, không chịu dịch chuyển dù chỉ một centimet.