MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủUy lực chiến thần - Lâm Hữu TriếtChương 221: Chả trách lại gọi anh là tên nhà quê.

Uy lực chiến thần - Lâm Hữu Triết

Chương 221: Chả trách lại gọi anh là tên nhà quê.

393 từ · ~2 phút đọc

 “Tôi đến đây để chào hỏi, không muốn giết người, mấy người đừng tự tìm đường chết”.  

Lâm Hữu Triết điềm nhiên nói.  

“A, mày còn muốn giết bọn tao cơ à?”  

Người đàn ông vốn vẫn còn chấn động trước thực lực của Lâm Hữu Triết, vừa nghe thấy lời này thì lập tức cười khẩy.  

“Mày có biết bọn tao là ai không?”  

“Nếu như mày dám giết bọn tao thì cả Giang Thành sẽ không ai được sống yên ổn!”  

“Bởi vì tao mang họ Lê!”  

Nói xong câu này, trên mặt người đàn ông ngập tràn vẻ ngạo mạn.  

Lúc này, cô gái bên cạnh cũng vênh mặt bước tới, dương dương tự đắc nói: “Tên nhà quê, nghe thấy họ của bọn tao mà còn không mau quỳ xuống khấu đầu, mày đúng là gan to bằng trời!”  

Lâm Hữu Triết nhíu mày, trong lòng bừng bừng lửa giận.  

Hai người này thật điên cuồng, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy có người bảo nghe thấy họ của người ta thì phải quỳ xuống!  

Có điều nghe giọng điệu của bọn họ thì có vẻ là từ tỉnh tới, chả trách lại gọi anh là tên nhà quê.  

“Bỏ đi, tao sẽ tha cho tên nhà quê mày tội không biết họ Lê của bọn tao đại diện cho điều gì”.  

“Bây giờ mày chỉ cần ngoan ngoãn quỳ xuống dập đầu xin lỗi bọn tao, lại sủa như chó thêm ba lần, bọn tao có thể suy xét tha thứ cho mày”.  

“Mày nói gì?”  

Lâm Hữu Triết lạnh lùng nói.  

“Tao bảo bây giờ mày quỳ xuống dập đầu xin lỗi, lại sủa như chó thêm ba lần thì tao sẽ tha thứ… bốp!”  

Người đàn ông vẫn còn chưa nói hết câu đã bị Lâm Hữu Triết giáng một bạt tai, văng người ra xa.  

“Mày điên rồi à, bọn tao mang họ Lê đấy!”  

Cô gái thấy vậy, lập tức kinh hãi hô lên.  

Thế nhưng Lâm Hữu Triết lại không hề do dự giáng thêm một cú tát nữa, khiến cô ta cũng bay ra xa.  

Sau đó, anh bước tới trước cửa chính, lạnh lùng liếc mắt nhìn người giúp việc.  

Người giúp việc quay đầu gào lớn: “Người đâu, có người gây sự, đội bảo vệ mau tới đây!”