MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủUy lực chiến thần - Lâm Hữu TriếtChương 233: Lần sau đừng tự mình quyết định nữa”.

Uy lực chiến thần - Lâm Hữu Triết

Chương 233: Lần sau đừng tự mình quyết định nữa”.

366 từ · ~2 phút đọc

 Ăn nói vớ vẩn, sao Lâm Hữu Triết có thể rơi vào thế yếu được chứ?  

“Lâm Hữu Triết, đúng là thiên đường có lối mày không đi, địa ngục không cửa lại xông vào”.  

“Nhìn thấy sư phụ của tao đang ở đây mà vẫn còn không mau quỳ xuống chịu chết?”  

A Phúc gầm lên với Lâm Hữu Triết.  

Ông lão mặc đồ vải đay sợ giật nảy mình, mồ hôi lạnh không ngừng túa ra.  

Tên đồ đệ ngu đần này đang đẩy ông ta vào trong đống lửa đây mà!  

Lâm Hữu Triết không lên tiếng, chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn ông lão mặc đồ sợi đay một cái.  

Cả người ông ta run lên như đang bị một con hổ đói nhìn chằm chằm, cả người mềm nhũn.  

Ông ta gào lên một tiếng, cố gắng dồn lực.   

Sau đó quay người bỏ chạy trong ánh mắt kích động của A Phúc, nhanh như một cơn gió lướt qua.  

“Sư phụ, người đi đâu thế?”  

Biểu cảm của A Phúc trở nên cứng đờ, lớn tiếng hô lên.  

“Đồ đệ, sư phụ đột nhiên có chuyện gấp cần xử lý, chuyện ở đây giao cho con nhé!”  

Ông lão mặc đồ sợi đay đã tới bên cửa sổ trong nháy mắt, đang định nhảy xuống thì Lâm Hữu Triết đã nhanh tay ném một viên đá nữa ra.  

“Bộp” một tiếng.  

Đầu gối của ông lão bị đâm rách, ông ta gào lên rồi ngã xuống dưới tầng.  

Đám vệ sĩ cầm súng thấy vậy thì đồng loạt buông vũ khí, hai tay ôm lấy đầu rồi quỳ xuống đất.  

Ngay cả một nhân vật lợi hại như ông lão mặc đồ sợi đay cũng đã chạy rồi, bọn chúng còn giằng co nỗi gì nữa?  

“Mọi người không sao chứ?”  

Lâm Hữu Triết bước tới trước mặt Long Diệu, hỏi.  

“Một vết thương nhỏ thôi, không có gì nghiêm trọng cả”.  

Long Diệu cười nói.  

Lần này suýt thì khiến Lâm Tâm Nhi gặp nguy hiểm, anh ta không còn mặt mũi gì mà kêu than.  

“Không sao thì tốt, lần sau đừng tự mình quyết định nữa”.  

“Rõ!”