MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủUy lực chiến thần - Lâm Hữu TriếtChương 283: "Vậy hắn có dám tới đây không?"

Uy lực chiến thần - Lâm Hữu Triết

Chương 283: "Vậy hắn có dám tới đây không?"

377 từ · ~2 phút đọc

 Lâm Hữu Triết ung dung nói.  

Trưa ngày hôm sau.  

Cả nhà họ Tiêu đã đợi sẵn ở trước sân nhà từ lâu.  

Tiền bối Mã mặc áo dài trắng cùng giày vải, chẳng nói chẳng rằng đứng bên cạnh Tiêu Tung Hoành.  

"Gia chủ Tiêu, bức thư đó đã gửi đi chưa?"  

Cụ ta hỏi.  

"Tiền bối Mã yên tâm, thư đã được gửi đi rồi, chúng tôi có tay trong ở tập đoàn Diệt Lâm, Lâm Hữu Triết đã đọc được bức thư đó rồi".  

Tiêu Tung Hoành kiên định nói.  

"Vậy hắn có dám tới đây không?"  

"Cho dù không có gan thì hắn cũng nhất định phải tới, một khi Thiên Nghĩa Hội mà nổi cơn thịnh nộ thì dù hắn có chạy đường trời thì cũng không thoát khỏi nạn chết!"  

Tiêu Tung Hoành lạnh lùng đáp.  

Nghe xong những lời này, anh em nhà họ Tiêu ai nấy đều mừng rỡ.  

Bọn họ mong đợi tới mức tự tưởng tượng ra khung cảnh Lâm Hữu Triết bị tiền bối Mã hạ gục.  

Cùng lúc đó, Lâm Hữu Triết ôm một bó hoa tươi đến trước nấm mộ của bố mẹ anh.  

"Mẹ, hôm nay con phải đến nhà họ Tiêu, con sẽ đòi lại công bằng cho mẹ và em gái, mẹ có linh thiêng hãy chờ xem nhé!"  

Anh từ từ đặt bó hoa xuống, chậm rãi nói.  

Trong thoáng chốc, dường như anh nhìn thấy bóng dáng hiền hậu của bố mẹ.  

Ở nhà họ Tiêu.  

Một nhóm người đã bắt đầu xì xào nói chuyện.  

"Tại sao tên rác rưởi Lâm Hữu Triết còn chưa đến chứ, liệu có khi nào bị dọa chạy mất dép rồi không?"  

"Chắc chắn rồi, thứ con ngoài dã thú mà người đàn bà bỉ ổi như Tiêu Thiên Ngọc nhận nuôi làm gì có can đảm, trước kia hắn quen biết được vài người có tiếng tăm chẳng qua là nhờ ăn may, giờ thì hay tin tiền bối Mã của Thiên Nghĩa Hội ở đây chắc đã vội cao chạy xa bay rồi".  

Mỗi người một lời, giọng điệu đầy khinh bỉ.  

Tiêu Tung Hoành nhìn đồng hồ, cũng đã quá trưa rồi, Lâm Hữu Triết vẫn chưa xuất hiện.