MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủUy lực chiến thần - Lâm Hữu TriếtChương 333: Chúng ta xem trò vui là được!”

Uy lực chiến thần - Lâm Hữu Triết

Chương 333: Chúng ta xem trò vui là được!”

465 từ · ~3 phút đọc

Nghe vậy, cậu chủ Vương bật cười lớn.  

Hắn gật đầu nói: “Đúng vậy, Linh Phi thật có mắt nhìn, cậu chủ Hải, vậy tôi xin nhận Linh Phi nhé, yên tâm đi, tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy”.  

“Các người… các người là đôi nam nữ chó má”.  

Hải Uy vô cùng tức giận, hai mắt đỏ ngầu.  

Hắn và cậu chủ Vương quen biết chưa lâu, trước đây hắn đã cảm thấy ánh mắt cậu chủ Vương nhìn Trương Linh Phi hơi kỳ lạ, thật không ngờ hai người này đã âm thầm mờ ám với nhau.  

Chỉ là Trương Linh Phi vẫn luôn cảm thấy hắn còn giá trị lợi dụng cho nên mới chưa trở mặt với hắn.  

Lần này đã trở mặt hoàn toàn.  

“Thằng nhãi, mặc dù mày đánh đấm giỏi”.  

Lúc này, cậu chủ Vương nhìn Lâm Hữu Triết nói: “Còn là võ giả gì đó, nhưng trước mặt một người có thực lực tuyệt đối, cho dù mày là võ giả hay thần tiên thì cũng phải quỳ xuống lạy tao!”  

Nói xong, cậu chủ Vương lấy điện thoại ra chuẩn bị gọi người.  

Kết quả là hắn và Trương Linh Phi bị Lâm Hữu Triết đá ra khỏi phòng bao.  

Cả hai kêu la, ngã nhào xuống đất, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả quan khách trong nhà hàng.  

“Chuyện gì vậy, đánh nhau sao?”  

“Không biết, mau đi xem thử đi”.  

“Người này hơi quen mắt, hình như là cậu chủ Vương của nhà họ Vương, tên là Vương Đằng Long”.  

Quan khách vây lại, bàn tán xôn xao.  

Lúc này, Lâm Hữu Triết cũng bước ra khỏi phòng bao.  

“Thằng nhãi, mày dám đánh tao, mày chết chắc rồi!”  

Vương Đằng Long gào lớn rồi gọi điện cho cô của hắn.  

“Cô à, cháu là Đằng Long, cháu bị người ta đánh ở nhà hàng trên đường Phúc Tân, cô mau dẫn người tới đây đi!”  

Những quan khách nghe thấy vậy không khỏi thốt lên.  

“Xong đời rồi, Vương Đằng Long gọi điện cho cô của anh ta rồi, cô anh ta là đại phu nhân nhà họ Lê đấy”.  

“Người đàn ông này chết chắc rồi, chắc anh ta là người nơi khác đến, ngay cả Vương Đằng Long mà cũng dám động vào, đúng là chán sống!”  

“Mặc kệ anh ta có chết hay không, chúng ta xem trò vui là được!”  

Đám quan khách nhìn chằm chằm vào Lâm Hữu Triết và Sở Hạ Vũ phía sau anh bằng ánh mắt hóng hớt.  

“Thằng nhãi, cô tao dẫn người tới rồi, bây giờ mày quỳ xuống cầu xin thì tao có thể suy nghĩ đến việc khiến mày chịu ít khổ đi một chút!”