MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVán Cờ Của Công ChúaChương 7: Ván Cờ Của Công Chúa

Ván Cờ Của Công Chúa

Chương 7: Ván Cờ Của Công Chúa

1,193 từ · ~6 phút đọc

đống rác”

Đột xuất kiểm tra tài khoản BIDV, MB của 3 thanh niên 2k7: CA phát hiện khoản tiền 1,5 tỷ đồng, tra nguồn gốc thì còn sốc hơn

Ông nội trẻ nhất Việt Nam gọi tên chàng trai Quảng Nam 1995, lấy vợ sinh con từ năm bao tuổi?

Bé Bo bị hỏi không có bố à, Hòa Minzy tag thiếu gia Minh Hải vào đối chất thì nhận câu trả lời bẽ bàng

"Công tử, vai của ta rất đau, xin hãy xin lỗi ta."

Huyền Tú nhìn ta một lúc lâu, cuối cùng cũng nhượng bộ, nói một tiếng xin lỗi.

Ta không truy cứu nữa, nói cho hắn biết.

"Vật này là do một cố nhân rất quan trọng với ta tặng."

Huyền Tú hỏi ta: "Công chúa có biết ta là ai không?"

Có thể bạn thích

Phỏng vấn xin việc, ngồi ở vị trí chủ công ty lại là anh - Người bị cô bỏ rơi thời niên thiếu, anh hỏi: "Có phải em lại muốn chơi tôi?"

Cô 'nhận vơ' anh là người mới để 'lấy le' trước mặt bạn trai cũ, không ngờ anh là CEO quyền thế nhất Khôn Thần

Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!

Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!

Ta đương nhiên biết.

"Ngươi là Thần Tử của Huyền môn, quốc sư triều đình, Huyền Tú."

Ta không nhịn được cười khẽ: "Công tử chẳng lẽ cho rằng, ngươi và lạc tử đều có chữ 'Tú' nên có thể mạo nhận là cố nhân của ta sao? Người tặng ta lạc tử là người ta ngưỡng mộ nhất trong đời này, không phải là người như ngươi."

Ta lấy lại lạc tử từ tay hắn, hắn không cưỡng ép giữ lại, ta quay người bỏ đi.

Đi được vài bước, đột nhiên có người gọi tên ta từ phía sau.

"Trần Niệm Vi."

Ta theo phản xạ quay đầu nhìn lại.

Trong chớp mắt sắc mặt Huyền Tú tái nhợt, trắng bệch như tờ giấy.

Hắn loạng choạng lùi lại, vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm.

"Không thể nào, sao ngươi lại là Niệm Vi, Niệm Vi sao lại là công chúa."

Ta quay trở lại trước đại điện, Tào Thừa vừa từ trong điện bước ra.

Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.

Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.

Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.

Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!

Hắn liếc nhìn thấy chiếc lạc tử ta treo lại bên hông.

"Đánh mất rồi lại tìm thấy, chúc mừng công chúa song hỷ lâm môn."

Ta hỏi: "Song hỷ từ đâu mà đến?"

Tào Thừa vẻ mặt kiêu hãnh nhưng lại cúi đầu ngoan ngoãn hành lễ với ta: "Tào Thừa may mắn không phụ sứ mệnh, công chúa, bệ hạ truyền triệu."

Khoảng cách giữa người với người quả nhiên đều là so ra mà biết.

Ta nhìn Tào Thừa, chân thành cảm thán: "Tào công tử, ta thật sự muốn yêu ngươi rồi."

Hoàng đế không hề che giấu sự lạnh nhạt với ta.

Hắn triệu ta vào, vừa xem tấu chương vừa nói vài câu vô thưởng vô phạt.

Những chuyện ta xúi giục hai vị công tử đánh nhau cùng tội g.i.ế.c người phóng hỏa, hắn đều chỉ nhẹ nhàng lướt qua.

Từ đầu đến cuối chẳng thèm ngẩng mặt nhìn ta.

Nói xong liền bảo ta lui.

Ta thưa: "Bệ hạ, thần muốn dâng thuốc."

Hoàng đế cuối cùng cũng có chút hứng thú: "Thuốc gì?"

Ta lấy ra một chiếc bình ngọc, hai tay nâng lên: "Thuốc có thể chữa bệnh tim."

Khi nghiên cứu phương pháp chữa bệnh tim, trước đây ta không hiểu vì sao mẫu thân lại kiên trì đến vậy.

Sau khi bị hai vị công tử mang về cung, ta mới chợt hiểu ra, hóa ra mẫu thân bào chế thuốc là vì cố nhân.

"Mẫu thân cho đến lúc qua đời, vẫn chỉ nói là vì... vì bệ hạ."

Trên mặt Hoàng đế đã xúc động, hắn mở miệng muốn nói gì đó nhưng đột nhiên nghẹn lời.

Cuối cùng hỏi: "Mẫu thân ngươi còn nói gì khác không?"

"Mẫu thân nói, bách tính lưu ly, chúng sinh mắc nạn, lỗi không tại bệ hạ. Đời nay, Huyền môn bên trái, thế gia bên phải, bệ hạ kẹt ở giữa, chỗ nào cũng bị trói buộc, chỗ nào cũng bị kiềm chế, có chí lớn mà không thể thi triển."

Ta cúi mắt: "Mẫu thân nói, nếu ta có cơ hội đến bên bệ hạ, nhất định phải tận lực giúp đỡ. Lúc đó ta còn tưởng mẫu thân đùa, không ngờ ta thật sự có ngày bước vào cung môn."

Hoàng đế đã rơi lệ.

"Không ngờ người cuối cùng hiểu ta lại là mẫu thân ngươi."

"Mẫu thân ngươi tuy xuất thân hương dã nhưng là một nữ tử kỳ tài có kiến thức, ngươi rất giống nàng."

Ta đột nhiên cảm thấy buồn cười.

Truyện tranh đang HOT

Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!

Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!

Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?

Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!

"Hoàng nhi ngoan, ngươi sinh ngày nào?"

Ta đáp: "Mồng ba tháng bảy."

Sắc mặt hoàng đế thoáng chút áy náy trong khoảnh khắc nhưng rồi nhanh chóng trở lại bình thường.

“Mồng ba tháng bảy, là ngày lành.”

“Đến lúc đó, trẫm nhất định sẽ tổ chức cho ngươi một sinh nhật thật linh đình.”

Ta tạ ơn.

Ân thưởng của hoàng đế tuôn vào cung ta như nước chảy.

Toàn là những món đồ quý giá.

Ta chọn một chiếc ngọc bội tặng cho Tào Thừa, như lời cảm tạ vì hắn đã giúp đỡ ta.

Lại nói với hắn: “Tào công tử, ta bị thương rồi.”

Vai bị Huyền Tú bóp đã tím bầm, chỉ chạm nhẹ cũng đau.

Tào Thừa cẩn thận bôi thuốc cho ta.

Nghe kẻ làm ta bị thương là Huyền Tú, cuối cùng hắn đành cười khổ khuyên ta: “Công chúa, đừng đắc tội với Huyền Tú, hắn không giống người thường.”