MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Cổ Đệ Nhất Kiếm - Trần MộcChương 890: C890

Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm - Trần Mộc

Chương 890: C890

503 từ · ~3 phút đọc

Trước tiếng kêu ngạc nhiên của Trần Mộc, cô gái mặc váy đen rất bình tĩnh, chỉ thờ ơ nói: Đã lâu không gặp, A... Mộc?”

Trên mặt Trần Mộc toát mồ hôi lạnh.

Vị đại thần này, sao lại chạy ra đây?

"Trần Mộc đại ca, huynh quen A Lộ sao?"

Lê Tuyết ngạc nhiên nói rồi chỉ vào cô bé mặc váy đen: A Lộ bị lạc rồi, Cô bé nói rằng cha mẹ cô bé đã chết, chỉ có một mình. Ta thấy cô bé có chút đáng thương nên đã đưa cô bé theo, làm tiểu nha hoàn!"

Tiểu nha hoàn??

Trong đầu Trần Mộc đầy những vệt màu đen...

Dẫn theo một cường giả đáng sợ đã bước vào giới thánh hiền làm tiểu nha hoàn!

Ngươi đúng là to gan đấy!

Người này là một kẻ tàn nhẫn vô cùng có thể một tay huỷ diệt toàn bộ đại lục Thiên Vũ!

Trần Mộc có chút không hiểu, A Lộ bình thường ở suốt trong quán rượu, sao lại đột nhiên xuất hiện ở Trung Thổ Thần Châu!

Ngay lập tức, hắn phớt lờ những ánh mắt kỳ lạ của những người khác và nhanh chóng kéo A Lộ ra khỏi đám đông rồi đi vào góc tường.

"Chuyện gì đây? Giải thích đi!" Trần Mộc nghiêm trọng hỏi.

"Rảnh quá nên ra ngoài đi dạo, làm sao? Bổn toạ ra ngoài làm việc, còn cần phải giải thích với ngươi sao?”

Ánh mắt thuần khiết đen như ngọc của A Lộ nhìn chằm chằm vào Trần Mộc và nói một cách thờ ơ.

"Ha ha, người nhàn rỗi đến đau trứng, người có trứng không?" Trần Mộc cong môi.

Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, hắn dường như cảm nhận được một ý định giết người lạnh lùng và thuần khiết, một cơn ớn lạnh đột ngột chạy dọc sống lưng hắn.

Tiếp đó, hắn liền nhìn thấy ánh mắt A Lộ dần trở nên lạnh lùng, nhanh chóng cười ngượng ngùng: "Nói sai rồi, người nói cái gì thì là cái đó!"

A Lộ không chút ý tốt trừng mắt nhìn hắn, lạnh nhạt nói: "Tóm lại, ngươi không cần quản ta, ta sẽ không làm bừa đâu!"

"Được thôi!" Trần Mộc bất đắc dĩ gật đầu. Quản? Hắn cũng muốn quản chứ! Nhưng đừng nói đến hắn hiện tại chỉ là thực lực của Thần Tàng Cảnh, cho dù có tìm hắn lúc ở đỉnh cao nhất ở kiếp trước đến thì cũng không đánh lại được A Lô!

"A Lộ, Trần Mộc ca, hai người đang nói cái gì vậy, thần thần bí bít"

Lê Tuyết nhìn thấy A Lộ và Trần Mộc nói chuyện lén lút không cho cô biết, trong lòng có chút hờn dỗi, bĩu môi không hài lòng nói.

"Tuyết tỷ, chúng ta không nói chuyện gì cả, trước đây ta được A Mộc cứu một lần nên mới nói vài lời với huynh ấy!"

A Lộ cười khúc khích.