MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVạn Kiếp Tương SátChương 10

Vạn Kiếp Tương Sát

Chương 10

690 từ · ~4 phút đọc

Bình minh ngày hành hình hiện ra với một sắc đỏ quạch như máu loãng trải dài trên những mái ngói cong vút của kinh thành. Lâm Thanh Diệp đứng giữa chính điện, trước mặt nàng là phụ thân – vị Vương gia mang gương mặt uy nghiêm nhưng đôi mắt chứa đầy sự tàn nhẫn của một chính trị gia lão luyện. Ông đặt lên bàn một chiếc bình ngọc nhỏ, bên trong chứa loại độc dược không màu không vị mang tên "Vĩnh Niệm".

Vương gia nhìn nàng, giọng nói không chút ấm áp: Diệp nhi, mật thám đã báo cáo về những chuyến viếng thăm đêm tối của con. Ta cho con một cơ hội để chuộc lỗi với gia tộc. Tướng quân phản loạn Thẩm Vong Sát có hàng vạn quân đang bao vây ngoài thành, chỉ chờ hắn được đưa lên đoạn đầu đài để tấn công. Nếu hắn chết vì bị hành quyết, hắn sẽ trở thành một anh hùng, quân đội của hắn sẽ san phẳng kinh thành này. Nhưng nếu hắn chết vì bệnh phát tác trong ngục, quân của hắn sẽ tan rã vì mất thủ lĩnh. Con hãy đem chén rượu này đến cho hắn.

Thanh Diệp cảm thấy toàn thân lạnh toát. Sự thật tàn khốc hiện ra trước mắt nàng: Sự tồn tại của Vong Sát không chỉ là cái gai trong mắt vương triều, mà còn là ngòi nổ cho một cuộc thảm sát hàng vạn dân lành nếu chiến tranh nổ ra. Nếu cô không giết anh, cả kinh thành sẽ sụp đổ. Nếu cô giết anh, cô sẽ tự tay xé nát linh hồn mình một lần nữa.

Nàng cầm chiếc bình ngọc, tay run rẩy đến mức suýt đánh rơi. Từng bước chân đi về phía ngục tối nặng nề như đeo chì. Trên đường đi, nàng nhìn thấy những người dân vô tội đang lo sợ nép vào nhau, nghe thấy tiếng trẻ con khóc thét vì hơi sướng sát khí của quân đội ngoài thành. Cô nhận ra rằng, ở thế giới này, vai trò của cô không phải là bảo vệ luật pháp như ở Thượng Hải, mà là bảo vệ sự tồn vong của một vương triều dù nó đã mục nát.

Khi đứng trước mặt Vong Sát, anh dường như đã đoán trước được mọi chuyện. Anh nhìn chiếc bình ngọc trong tay nàng, rồi nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô. Không có sự oán trách, không có sự giận dữ, chỉ có một sự bình thản đến lạ kỳ.

Thanh Diệp không thể thốt nên lời. Cô muốn nói với anh rằng hãy chạy đi, hãy cùng cô biến mất khỏi thế giới này, nhưng cô biết xung quanh là hàng trăm cung tên đang chĩa vào. Bất kỳ một hành động sai lệch nào cũng sẽ khiến cả hai bị băm vằn ngay lập tức.

Vong Sát mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa hiện lên trên gương mặt phong trần. Anh vươn tay qua song sắt, vuốt nhẹ gò má nàng. Đừng khóc, anh thì thầm. Nếu cái chết của tôi có thể giữ cho nàng một vương quốc bình yên, và nếu điều đó giúp nàng không phải mang danh kẻ phản nghịch, tôi sẵn sàng nhận lấy.

Thanh Diệp run rẩy rót rượu ra chén. Mùi thơm dịu nhẹ của rượu hòa lẫn với mùi máu và gỉ sắt tạo nên một cảm giác buồn nôn. Cô biết rằng, ngay khoảnh khắc chén rượu này chạm môi anh, cô sẽ chính thức hoàn thành vai diễn mà định mệnh đã giao cho: người sát hại kẻ mình yêu nhất. Đây không còn là một vụ án sát nhân cô điều tra ở tương lai, mà là một vụ mưu sát do chính cô thực thi, dưới danh nghĩa "đại nghĩa".

Nàng đưa chén rượu qua song sắt, mỗi centimet chuyển động đều như kéo dài đến tận cùng của thời gian. Trong đầu Thanh Diệp, tiếng nói của lão già Thiên Cơ Các lại vang lên: Nếu cô sống, anh ta phải chết. Sự cân bằng bắt đầu từ đây.