MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVận May Đổi ĐờiChương 467: Tôi thua rồi, tôi thật sự biết sai rồi”

Vận May Đổi Đời

Chương 467: Tôi thua rồi, tôi thật sự biết sai rồi”

638 từ · ~4 phút đọc

Lúc này, cửa phòng bị đẩy ra.

Hoắc Hoàn Vũ sầm mặt, chộp một người đàn ông và ném dúi vào bên trong.

Người đàn ông mặt mũi sưng húp ngã sấp ra đất, ngẩng đầu lên nhìn hai người Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ.

Advertisement

“Là…!”

“Là…!”

Advertisement

“Là các người!”

Ba người đồng loạt kinh hãi kêu lên và khuôn mặt trắng bệch với vẻ tuyệt vọng.

Lý Thần không quen người đàn ông bị Hoắc Hoàn Vũ ném vào kia.

Nhưng nhìn vẻ tức giận của Hoắc Hoàn Vũ thì Lý Thần biết chắc chắn người đàn ông này có liên quan tới Triệu Đắc Trụ.

Từ camera của quán bar, tiện thể tìm ra được Triệu Đắc Trụ, rồi thông qua các camera bên ngoài tìm ra được người đàn ông đã tiếp tay cho Triệu Đắc Trụ.

Người đàn ông này, trước đây Lý Thần tưởng là do Lâm Lang Thiên đích thân sắp xếp. Giờ xem ra, Lâm Lang Thiên còn xếp thêm hai người ở giữa là Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ.

Hai kẻ này mới là người thực hiện kế hoạch lần này.

“Sao hai đứa này lại ở đây?”, Hoắc Hoàn Vũ nhìn thấy biểu cảm sợ hãi của Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ bèn nheo mắt.

Lý Thần cười, chỉ vào người mà Hoắc Hoàn Vũ mới ném vào: “Vậy thì hỏi kẻ đó mới biết được”.

Người đàn ông đó khá nhanh nhạy, rõ ràng đã hiểu rõ sự lợi hại của Hoắc Hoàn Vũ, vì vậy không dám giấu giếm chút nào, chỉ gào khóc nói: “Đại ca, tha mạng đại ca ơi. Tôi chỉ là một chân sai vặt, không biết gì đâu”.

“Hai người này”, người đàn ông chỉ vào Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ, hét lên: “Hai người này hôm trước tới tìm tôi, nói tôi sắp xếp hai người thích hợp cho họ, muốn bố trí như thế này, tôi đã đi tìm người theo kế hoạch mà họ dặn dò”.

“Mặc dù người là do tôi tìm nhưng tôi không hề nắm những chuyện ở đây, càng không biết bọn họ đối phó với đại ca các anh, xin hãy tha cho tôi. Tôi thua rồi, tôi thật sự biết sai rồi”.

Người đàn ông đau khổ sụt sùi, lật người dậy, dập đầu như gà mổ thóc cầu xin Hoắc Hoàn Vũ.

Bộ dạng đó khiến người khác nhìn thấy mà không nỡ.

Nhưng Hoắc Hoàn Vũ chỉ cười lạnh lùng: “Tưởng tao là thằng ngốc à? Mẹ kiếp khi tao lôi mày ra từ con đàn bà đó thì mày còn dẫn theo bốn, năm thằng côn đồ cơ mà. Khi đó sao mà không nói như vậy. Sao, thấy nắm đấm của ông cứng thì sợ rồi à?”

Nhìn người đàn ông quỳ dưới đất mình đầy vết thương, cánh tay để lộ ra hình xăm che kín thì Lý Thần cũng có thể đoán được ra.

Người đàn ông này vốn chẳng phải thứ gì tốt đẹp. Quan Lâm Lâm và Nhan Hạ sau khi tìm được hắn thì ba người cùng một giuộc.

Nếu nói tên côn đồ này biết nhiều thì đúng là hơi đề cao hắn quá. Tuy nhiên trong chuyện này, hắn là kẻ đầu sỏ sắp xếp hai cô gái  và cả Triệu Đắc trụ, ít nhất thì tội đồng lõa là điều không thể thoát được.

Lúc này Nhan Hạ và Quan Lâm Lâm có biểu cảm vô cùng đặc sắc.

Bọn họ không ngờ, rõ ràng là bản thân đang chiếm ưu thế, tới đây để uy h**p mà cuối cùng lại bị chơi ra thế này.

Có trời mới biết được sao mà Hoắc Hoàn Vũ đột nhiên lại bắt được tên côn đồ này!