MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVăn NguyệtChương 14

Văn Nguyệt

Chương 14

358 từ · ~2 phút đọc

Đương nhiên tôi không thể gặp Tạ Cảnh Chi thật được.

May là tôi thật sự có một chị gái.

Cầu xin chị họ tôi năm tiếng, chị ấy mới đồng ý thay tôi gặp Tạ Cảnh Chi một lần.

Địa điểm gặp mặt là do Tạ Cảnh Chi quyết định.

Ở một nhà hàng Pháp rất sang trọng.

Tôi lén trốn cách đó không xa, quan sát động tĩnh của bọn họ.

Sau khi chị tôi đi qua, Tạ Cảnh Chi mỉm cười ngước mắt lên.

Sau đó nụ cười cứng lại trên mặt.

Nhưng cũng chỉ trong nháy mắt.

Họ nhanh chóng bắt tay nhau.

Rồi bắt đầu trò chuyện nhiệt tình.

Một tiếng rưỡi, miệng hai người đều nói không ngừng nghỉ.

Chắc nói chuyện vui lắm.

Tôi ở bên cạnh nhìn, vô tình, mũ da trong tay bị vò nát.

Khi chị họ đến vỗ lưng tôi thì tôi mới hoàn hồn.

Vẻ mặt chị ấy rất phấn khích:

“Em yêu qua mạng ở đâu mà được một anh cực phẩm như vậy?”

“Chia cái gì mà chia, chị chỉ nói chuyện giúp em thôi nhé!”

“Nhưng mà hình như cậu ấy không đề cập gì đến chuyện quay lại với chị, chỉ nói chuyện thường ngày thôi, không giống yêu cầu quay lại lắm?”

Tôi hơi sửng sốt:

“Chị nghiêm túc sao?”

Chị ấy liếc nhìn tôi:

“Vậy không lẽ giả à? Nói thật, đẹp trai như vậy, chị cũng rất thích!”

Tôi im lặng một lát.

Mặc dù tôi nghĩ mình cũng thích anh…

Nhưng mà…

“Vậy giờ chị đi nói với anh ấy là chị đổi WeChat rồi đi?”

Chị ấy đồng ý rất nhanh, xoay người muốn đuổi theo.

Vừa đứng dậy thì lập tức ngây người:

“Thầy… Thầy Tạ… Sao cậu vẫn chưa đi?”

Tôi theo tiếng quay đầu lại.

Mới phát hiện Tạ Cảnh Chi đang đứng cách chúng tôi không xa.

Anh đối nghịch với ánh sáng, cứ như vậy mà lẳng lặng nhìn tôi.

Giọng điệu không nhanh không chậm:

“Bạn học Vãn Nguyệt, em còn muốn giả vờ tới khi nào đây?”

Tôi sợ hãi.