MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVệ Sĩ Ngổ Ngáo - Tần MặcChương 27

Vệ Sĩ Ngổ Ngáo - Tần Mặc

Chương 27

621 từ · ~4 phút đọc

“Đệt! Đây không phải là Tò Phi – hoa khôi xinh đẹp nhất trường chúng ta sao? Người được mệnh danh là người đẹp lạnh lùng vậy mà lại đến quán cà phê dành cho cặp đôi này ư?”, một nam sinh ngồi ở phía xa hét lên kinh ngạc.

“Cò ấy đến một mình, có lẽ vẫn chưa bị tên nào cướp mất đâu nhỉ!’’, một số nam sinh khác cũng lấm bấm.

Nhân viên phục vụ đứng bên cạnh Tân Mặc đã sững người từ lâu! Thậm chí cái khay trên tay đã rơi xuống và đập vào chân cậu ta mà cậu ta cũng không hề hay biết. Tôi tin rằng chỉ cần Tô Phi mỉm cười với cậu ta một cái thì có lẽ cậu ta sẽ ngất xỉu tại chỗ ngay!

Tò Phi quét mắt nhìn quanh quán cà phê một lượt, rất nhanh đã nhìn thấy Tân Mặc ngồi ở bàn bên cạnh nhân viên phục vụ. Cho nên cô ta chậm rãi đi về hướng đó.

“Cậu, cậu ấy đang đi về phía mình? Lẽ nào là nhìn trúng mình rồi?”, nhân viên phục vụ cảm thấy trái tim trong lồng ngực đang đập một cách kịch liệt, như

thể sẽ nhảy ra ngoài bất cứ lúc nào, cậu ta cảm thấy khuôn mặt đang dần nóng lên. Nếu như đập quả trứng gà lên đó cũng có thể chín được! Tiếng giày cao gót “cộp cộp cộp” của Tô Phi bước trên sàn quán cà phê càng giống như một thanh âm thúc giục trái tim, khiến trái tim cậu ta đập cành nhanh hơn, không dám chớp mắt. Như thể sợ sẽ bỏ lỡ câu đầu tiên hoa khôi nói với chính mình. Khuôn mặt mê người đó càng ngày càng đến gần, dường như cậu ta có thể ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng. Đó là mùi nước hoa của thương hiệu Givenchy rất nổi tiếng của Pháp.

Cậu ta đã sẵn sàng, chỉ cần Tô Phi lên tiếng thì cậu ta sẽ lập tức đồng ý, bất luận đối phương nói gì.

Cuối cùng, mùi hương Givenchy ngày càng gần hơn. Cò gái xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành đã đứng trước mặt cậu ta, chỉ là khuôn mặt lạnh lùng ấy khiến mọi thứ dường như không được hài hòa cho lắm.

“Này anh, làm ơn tránh ra!”

“Này anh, làm ơn tránh sang một bên!”, Tò Phi liếc nhìn nhân viên phục vụ, lạnh lùng nói.

“Hả”, nhân viên phục vụ vẫn đang đắm chìm trong thế giới tươi đẹp. Nhưng câu nói này giống như một trận mưa lớn trút xuống lập tức quét sạch tất cả nguyện vọng tốt đẹp trong lòng cậu ta! Mỹ nữ không còn nữa, hẹn hò cũng không luôn!

“Này anh, làm ơn tránh ra!”, Tô Phi mất kiên nhẫn tiếp tục nhắc nhở. Không phải là cô ta chưa từng gặp người nhìn thấy cô là đứng hình không nhúc nhích. Người mơ tưởng hão huyền nào chỉ có một mình cậu ta? Đây chính là chuyện thường ngày.

“Ồ! Vãng”, lúc này nhãn viên

phục vụ mới nhích người sang một bên, nhường đường cho cô ta. Tô Phi không hề khách sáo đi thẳng về phía chỗ ngồi của Tân Mặc.

Bầu không khí trong quán cà phê đột nhiên trở nên khá kỳ dị! Đó là hiệu quả của sự kết hợp giữa mùi ghen tức mà mùi thuốc súng!

“Sao Tô Phi có thể ngồi cùng chỗ với tên đó chứ? Gu kiểu gì vậy! Anh đây đẹp trai nhiều tiền! Có cò gái nào nhìn thấy mà không ngoan ngoãn nghe lời chứ!”, một nam sinh mặc quần áo cực kỳ thời trang, đầu tóc chải chuốt bóng loáng