Sáng sớm hôm ấy, sân thượng đón một cơn mưa rào bất chợt. Những hạt mưa to bản gõ nhịp lộp bộp trên những tấm tôn rỉ sét, rửa trôi lớp bụi mịn bám trên mặt sàn bê tông suốt bao ngày nắng cháy. Nam đứng tựa cửa, nhìn màn nước trắng xóa bao phủ lấy khu vườn nhỏ. Khi cơn mưa dứt hẳn, mặt trời vừa ló rạng đã ngay lập tức nhuộm vàng những giọt nước còn đọng lại trên kẽ lá.
Và đó cũng là lúc Nam nhận ra khu vườn của mình đã thực sự thay đổi.
Những mầm rau muống gieo đợt sau nay đã bắt đầu ra lá thật, vươn dài những tua cuốn mềm mại như muốn dò tìm không gian để leo bám. Những hạt mồng tơi cũng đã nứt vỏ, trồi lên những cặp lá tròn trịa, mọng nước, xanh đến nhức mắt. Đặc biệt là chậu hoa nhài héo rũ mà người hàng xóm vứt lại, sau những ngày được Nam tỉ mẩn chăm sóc, nay đã bắt đầu nhú ra những chồi non màu tím nhạt ở đầu cành.
Khu vườn không còn là một đống thùng xốp rời rạc. Nó đã trở thành một thực thể sống động, một bản giao hưởng xanh ngắt giữa lòng thành phố xám xịt. Nam đi lại giữa các luống rau, cảm nhận hơi đất bốc lên nồng nàn sau mưa – một mùi vị của sự sinh sôi mà không một loại nước hoa cao cấp nào có thể sánh bằng.
Nhưng, khi sự sống đang nảy nở rực rỡ nhất, thì những rắc rối từ thế giới cũ lại tìm đến theo một cách mà Nam không ngờ tới.
"Anh Nam có ở đây không?"
Một giọng nói đanh gọn vang lên phía sau cánh cửa sắt. Nam quay lại, thấy một người đàn ông mặc đồng phục quản lý tòa nhà, tay cầm tập hồ sơ và cái kẹp bảng điện tử. Đi cùng là một người phụ nữ trẻ trung, ăn mặc sành điệu, đang nhăn mặt dùng khăn giấy lau vết nước mưa bắn trên đôi giày cao gót.
"Tôi là Nam. Có việc gì không anh?" Nam tiến lại gần, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành.
Người quản lý nhìn quanh sân thượng, chân mày nhíu lại khi thấy đống thùng xốp và những đường ống dẫn nước tự chế của Nam. "Anh Nam, chúng tôi nhận được phản ánh từ cư dân về việc anh sử dụng sân thượng chung để canh tác cá nhân. Việc này không có trong hợp đồng thuê phòng kho của anh. Hơn nữa, việc tưới tắm có thể gây thấm dột cho các căn hộ phía dưới."
Người phụ nữ đi cùng – có vẻ là chủ nhân của một căn hộ cao cấp nào đó – lên tiếng, giọng đầy khó chịu: "Cái sân thượng này vốn để thông thoáng, giờ trông như một cái chợ búa rác rưởi. Tôi không muốn mỗi khi nhìn ra ngoài lại thấy đống thùng xốp này. Anh làm mất mỹ quan của cả tòa nhà đấy!"
Nam lặng người. Anh nhìn những mầm rau vừa mới cựa mình vươn lên, nhìn chậu xương rồng đang đón nắng. "Rác rưởi" – từ đó thốt ra từ miệng người phụ nữ kia như một cái tát vào sự nỗ lực suốt những tuần qua của anh.
"Tôi luôn dọn dẹp sạch sẽ sau khi làm việc, và tôi đã lót bạt chống thấm rất kỹ dưới mỗi thùng xốp," Nam cố gắng giải thích bằng giọng bình tĩnh nhất có thể, cái giọng mà anh từng dùng để thương thảo với các đối tác khó tính. "Ông Ba kỹ thuật cũng đã kiểm tra và đồng ý cho tôi làm..."
"Ông Ba chỉ là nhân viên kỹ thuật, ông ấy không có quyền quyết định việc sử dụng không gian chung," người quản lý cắt lời. "Chúng tôi cho anh ba ngày để di dời toàn bộ đống này đi. Nếu không, đội vệ sinh sẽ xử lý theo quy định."
Họ rời đi, để lại Nam đứng trơ chọi giữa khu vườn đang độ xanh tốt. Một cảm giác bất lực quen thuộc tràn về. Hóa ra, ngay cả khi anh đã từ bỏ hào quang, từ bỏ văn phòng máy lạnh để trốn lên đây, thế giới của những quy tắc, của những con người duy mỹ bề ngoài vẫn không buông tha anh. Anh có thể điều khiển được sự nảy mầm của một cái hạt, nhưng không thể điều khiển được định kiến của con người.
Nam ngồi bệt xuống cạnh chiếc chậu gốm đựng những "hạt giống vô danh" của cô An. Lớp đất bên trong vẫn im lìm, chưa có dấu hiệu gì của sự sống.
"Mày cũng chọn cách không lớn lên để khỏi bị người ta đuổi đi đúng không?" Nam cười cay đắng.
Anh nhìn đôi bàn tay mình, những vết chai đã bắt đầu cứng lại. Anh nhớ về mười năm qua, anh đã luôn thỏa hiệp để leo lên những nấc thang địa vị. Và bây giờ, anh lại phải thỏa hiệp một lần nữa sao? Phải vứt bỏ những mầm xanh này vào thùng rác chỉ vì chúng "làm mất mỹ quan"?
Bất chợt, anh nhớ đến lời cô An: "Khu vườn không vận hành như thế. Hãy cứ sống tốt phần mình, rồi một sáng thức dậy, nó sẽ cho cậu câu trả lời."
Nam đứng dậy. Anh không thu dọn thùng xốp. Thay vào đó, anh cầm lấy chiếc xẻng sắt. Nếu người ta nói khu vườn của anh mất mỹ quan, anh sẽ làm cho nó đẹp đến mức họ không thể thốt ra lời nào nữa. Anh sẽ không trốn chạy nữa.
Anh bắt đầu phác thảo trong đầu một kế hoạch "cải tạo" lại sân thượng một lần nữa, nhưng lần này không phải là một bãi rau tự phát, mà là một tác phẩm nghệ thuật xanh. Anh sẽ chứng minh rằng, sự sống không bao giờ là rác rưởi.
Nam nhặt một chiếc lá rau muống bị gió mưa làm dập, khẽ khàng đặt nó lại vào lòng đất. "Đừng sợ, chú sẽ không để ai mang các cháu đi đâu cả."
Chương 10 khép lại khi Nam đối mặt với thử thách lớn đầu tiên kể từ khi "bỏ phố". Đây không chỉ là cuộc chiến giữ lấy một khu vườn, mà là cuộc chiến để bảo vệ niềm tin vừa mới nảy mầm trong lòng anh.