Khi nồi cơm bắt đầu bốc khói, mùi thơm của lúa mới lan tỏa khắp căn phòng nhỏ. Nam luộc nắm rau muống vừa hái, giữ lại nước luộc rồi vắt vào đó nửa quả chanh. Bát nước canh trong vắt, hơi ngả sang màu xanh nhạt, lấm tấm vài hạt muối trắng. Anh chiên quả trứng cho đến khi rìa ngoài cháy cạnh giòn rụm, lòng đỏ vẫn còn sóng sánh.
Bữa cơm đơn giản được bày ra trên chiếc bàn gỗ xếp. Không có iPad để xem tin tức, không có laptop đặt cạnh để vừa ăn vừa gõ phím. Nam ngồi xuống, đối diện với khung cửa sổ nhỏ nhìn ra cục nóng điều hòa đang chạy ù ù.
Anh gắp một ngọn rau muống, chấm vào bát nước mắm tỏi ớt tự pha. Vị ngọt thanh của rau vừa hái, vị chua dịu của chanh, và vị đậm đà của cơm trắng hòa quyện vào nhau. Nam nhai chậm, thật chậm. Anh cảm nhận được kết cấu của từng hạt gạo, cái độ giòn của rau.
Hóa ra, vị của sự sống là thế này. Trước đây, anh ăn chỉ để nạp năng lượng, để dạ dày ngừng biểu tình để anh có thể tiếp tục làm việc. Những bữa tiệc buffet năm sao, những đĩa bít tết đắt đỏ với rượu vang hạng sang... anh nuốt chúng vào lòng với tâm trí đang mải mê tính toán những con số lợi nhuận. Anh chưa từng thực sự "ăn". Anh chỉ đang "tiêu thụ".
Bất chợt, một cảm giác trống trải ùa đến. Không có tiếng ting ting của email, không có tiếng rung của tin nhắn Slack, không gian yên tĩnh đến mức anh có thể nghe thấy cả tiếng nuốt khan của chính mình. Sự cô đơn vốn là thứ mà Nam sợ nhất, đó là lý do anh luôn lấp đầy cuộc sống bằng công việc và những mối quan hệ xã giao. Nhưng hôm nay, sự cô đơn này không mang vị đắng. Nó giống như một khoảng lặng trong một bản nhạc, giúp những nốt nhạc tiếp theo trở nên rõ ràng hơn.
Anh nhận ra rằng, khi không có ai để gây ấn tượng, không có vị sếp nào để lấy lòng, anh mới thực sự thấy mình tồn tại. Anh không cần phải là "Nam Manager", anh chỉ là Nam - một người đàn ông đang tận hưởng bát cơm rau muống luộc trên một sân thượng đầy gió.
Ăn xong, Nam thong thả đi rửa bát. Tiếng nước chảy rì rào qua kẽ tay, tiếng bát đĩa va vào nhau lanh lảnh. Anh lau dọn mặt bàn thật sạch, rồi pha cho mình một ấm trà nhài rẻ tiền mua ở tiệm tạp hóa.
Anh mang tách trà ra sân thượng, ngồi xuống chiếc ghế nhựa cũ. Nắng chiều bắt đầu ngả sang màu vàng mật ong, phủ lên khu vườn thùng xốp một vẻ đẹp huyền ảo. Chậu xương rồng - "người bạn" đầu tiên của anh - dường như cũng đang tận hưởng ánh nắng cuối ngày, những cái gai của nó lấp lánh như được mạ vàng.
Bé Mây lại chạy lên, trên tay cầm một chiếc bánh quy gấu. "Chú Nam ơi, mẹ cháu làm bánh, mẹ bảo mang lên cho chú một cái."
Nam đón lấy chiếc bánh từ đôi bàn tay nhỏ xíu, mỉm cười: "Cảm ơn Mây nhé. Cháu ăn cơm chưa?"
"Cháu ăn rồi ạ. Cháu ăn cá kho với canh chua. Mẹ cháu bảo ăn nhanh để còn lên xem hoa hướng dương." Cô bé chạy lại gần cái chậu nhỏ của mình, reo lên: "Chú ơi! Nó cao lên một xíu rồi nè!"
Nam nhìn theo hướng tay cô bé. Mầm hướng dương ấy thực sự đã vươn dài hơn, hai lá mầm mở rộng như đôi bàn tay nhỏ đang cầu nguyện. Anh chợt hiểu ra, bữa cơm hôm nay ngon không chỉ vì rau sạch anh tự trồng, mà vì nó được nấu bằng một tâm hồn đã bắt đầu biết chờ đợi.
Chiều hôm ấy, Nam không còn cảm thấy tội lỗi vì mình đang "thất nghiệp". Anh thấy mình đang bận rộn. Bận rộn để sống, bận rộn để cảm nhận, và bận rộn để yêu thương chính bản thân mình – điều mà anh đã bỏ quên suốt mười năm ròng rã.
Tiếng chuông điện thoại trong phòng bỗng vang lên một hồi dài rồi tắt lịm. Nam không buồn đứng dậy kiểm tra. Anh nhấp một ngụm trà, nhìn hoàng hôn đang dần buông xuống phía sau những tòa cao ốc, và thấy lòng mình bình yên đến lạ lùng.