Vị Hôn Phu Của Ta Thích Nữ Xuyên Không

Chương 10: Vị Hôn Phu Của Ta Thích Nữ Xuyên Không

987 từ · ~5 phút đọc

Mải suy nghĩ, ta vô tình đi đến một hồ sen hẻo lánh. Chiều tà buông xuống, mặt trời đang lặn, có hai nam nhân mặc đồ chỉn chu đứng gần đó, một đen một trắng...

Là Đường Cẩn cùng con trai của danh tướng tiền triều Cố Thu - Cố Bình Sinh.

Có thể bạn thích

Phỏng vấn xin việc, ngồi ở vị trí chủ công ty lại là anh - Người bị cô bỏ rơi thời niên thiếu, anh hỏi: "Có phải em lại muốn chơi tôi?"

Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”

Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!

Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!

Nói đến Cố Bình Sinh, hắn cũng là một kẻ đáng thương, năm hắn mười hai tuổi, cha hắn là đệ nhất danh tướng tiền triều. Khi quân Lý Quốc tiến đến thành, Cố Thu vì không muốn người dân trong thành bị lạm sát vô tội đã mở cổng thành nghênh đón tân binh vào thành.

Cố Thu cùng ba mươi hai người trong nhà gồm già, trẻ, lớn, bé đều tự thiêu trong phủ để tận trung với cố quốc, chỉ để lại một đứa con trai nhỏ là Cố Bình Sinh lúc này đang ở chùa Quế Lâm phía đông kinh thành.

Sau đó, tân triều thiết lập khen thưởng cho người có công khai quốc, phong cho Cố Bình Sinh tước hiệu Vĩnh Định Bá, nhằm trấn an các quần thần của tiền triều. Tuy nhiên, mọi người trong triều đều biết rằng trong tương lai gia tộc họ Cố cũng chỉ có một danh hiệu này thôi.

Ta và nha hoàn còn chưa đến gần, liền thấy Đường Cẩn nhặt lên một viên đá trên đất ném vào mặt hồ, hòn đá nảy trên mặt nước khiến bọt nước b.ắ.n lên, y ném xong còn trưng ra vẻ mặt hưng phấn mà nói với Cố Bình Sinh:

Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.

Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.

Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.

Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!

“Bình Sinh, ngươi xem, ta đã nói mà, ta mà ném đá trên sông, ít nhất cũng phải có mười hai lần đáp.”

Ta cúi đầu đỡ trán, lúc trước không cẩn thận kéo tên này khỏi đế vị, sau lại nghe nói y là Sát thần, ta còn tưởng rằng y nhục nhã nên tinh thần sa sút, mấy năm nay trong lòng vẫn luôn có chút áy náy, không nghĩ tới…vẫn là đầu gỗ y như vậy.

Đường Cẩn lại xoay người nhặt một hòn đá, kết quả liền nhìn thấy ta đứng dưới cây liễu, ánh mắt đang vui vẻ tự nhiên sáng lên, nhặt lên đá ở trên tay vứt chơi nói:

“Tiểu cô nương, nếu đã tới, đứng ở đó làm gì? Tới đây, Cẩn ca ca chỉ ngươi cách ném đá trên sông.”

Đá ở trên tay thiếu niên lúc cao lúc thấp, thập phần thú vị.

Thiếu niên đang nhàn nhã đứng ở bên cạnh hồ, rõ ràng là một sát thần, nhưng toàn thân lại toát lên vẻ chính trực vừa lạ lùng lại hài hòa.

Có thể là vừa trải qua một trận bi hài, tâm tình của ta vẫn còn nhiễu loạn. Ma xui quỷ khiến thế nào mà ta đi về phía Đường Cẩn, đoạt lấy viên đá trong tay y:

“Chỉ là ném một viên đá, cái này có gì khó.”

Một tay đem đá ném vào trong nước, “tủm” một tiếng vang lên, cục đá rơi xuống nước rồi chìm mất…

Cảnh tượng này khiến Đường Cẩn bật cười, hắn chỉ vào mặt nước trong hồ bật cười lớn:

Truyện tranh đang HOT

Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!

Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!

Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?

Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!

“Ha ha ha…”

Ngay cả Cố Bình Sinh vốn vẫn im lặng nãy giờ cũng cong môi cười. Ta vừa xấu hổ vừa tức giận, trong giây lát liền ngồi bên bờ hồ, nhặt những viên đá trên đất ném xuống hồ.

Ta nhặt và ném từng viên một, không hề có quy tắc hay lý do gì, như thể chỉ là để trút cơn giận của ta.

Nhìn thấy ta như vậy, Đường Cẩn đi tới trước mặt ta, y ngồi xổm xuống, cởi ngọc bội bên hông ra, vòng tay ôm lấy ta rồi cầm lấy tay ta và nói:

“Ca ca đã nói rồi, ca ca sẽ dạy cho ngươi.”