Nhìn thấy rõ người đi đến, ta theo bản năng liền lùi về phía sau một bước, bởi vì nếu không có gì thay đổi thì sát thần này hẳn là rất hận ta.
Trước khi ta chọn phu quân, Đường Cẩn vốn là Hoàng tử được Hoàng đế sủng ái nhất, y trời sinh thông minh, trời sinh tướng tài, khi vừa khai quốc, liền dẫn dắt quân đội bình định tàn dư tiền triều, thu phục mười hai thành trì đất Thục.
Ta hiện tại vẫn còn nhớ rõ lúc đó, bầu không khí của cả thành khi đón vị Hoàng tử này thắng trận trở về triều.
Có thể bạn thích
Phỏng vấn xin việc, ngồi ở vị trí chủ công ty lại là anh - Người bị cô bỏ rơi thời niên thiếu, anh hỏi: "Có phải em lại muốn chơi tôi?"
Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”
Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!
Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!
Trong thành tràn ngập sắc đỏ, thiếu niên mặc chiến bào cưỡi trên một con ngựa đen tiến vào thành, phía sau là các tướng lĩnh. Trên người bám đầy bụi đất nhưng trên mặt ngập tràn nụ cười chiến thắng.
Y ghìm dây cương con ngựa đen, khiến cổ nó bị siết chặt đến tứa m-á-u, vó ngựa tung cao, tiếng gầm vang vọng khắp bầu trời, mái tóc chàng thiếu niên tung bay, ánh mắt rực lửa, quả nhiên là thiếu niên đắc ý, kiêu hãnh và đầy tham vọng.
Nhưng đắc ý cũng chỉ được có một ngày…
Bởi vì, ngày hôm sau phụ thân ta ngỏ lời cầu thân, cùng lúc đó tin tức Tứ Hoàng tử được sắc phong Thái tử lan truyền khắp kinh thành.
Hẳn là lúc đó Hoàng đế cảm thấy có lỗi với nhi tử bảo bối của mình, nên sau khi sắc lập Thái tử được một tháng, liền gia phong Đường Cẩn là nhất phẩm Thân vương của Ly quốc từ lúc khai quốc đến giờ và sẽ được kế tục vĩnh viễn.
Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.
Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!
Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.
Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.
Nhưng chung quy vẫn là Hoàng tử, điều đó khiến y bị tổn thương, sau khi được gia phong hắn xin được về phía nam, đóng quân ở Bình Nam.
Ngày y rời kinh, phụ thân ta vì không muốn kết thù, đã bảo ta ra cổng thành tiễn y.
Ngoài thành, ta đứng trước mặt Đường Cẩn, tay cầm lễ vật do kế mẫu chuẩn bị, tay run rẩy, nói:
“Tề Vương điện hạ, phụ thân ta nhờ ta nhắn lại với ngài, rằng: “Đại bàng có bầu trời riêng của nó, ngài vẫn còn có tương lai”.”
Nghe vậy, Đường Cẩn hất lễ vật trong tay ta xuống đất, cười lớn và mắng:
"Người hủy hoại tiền đồ của ta lại đi khuyên ta còn có tương lai, thế gian này còn có chuyện đáng mỉa mai như vậy sao?"
Khi đó ta mới mười tuổi, ta lại chưa bao giờ đối mặt với tình huống nào như vậy, vì vậy ta đã đứng ngẩn ra trong giây lát.
Nhìn thấy ta đứng ngây ngốc không phản bác, Đường Cẩn cười giận dữ, vỗ vỗ đầu ta ba cái, thở dài:
“Nói với tiểu cô nương như ngươi thì có ích gì, ngươi cái gì cũng đều không hiểu, đại khái cũng là tình đậu sơ khai bị người lợi dụng.”
Hình như là ta càng nghĩ thì càng rõ ràng.
Y ngẩng đầu nhìn trời, thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm:
“Thôi hiện tại đã đến nước này, không bằng tự đi tìm chân trời mới, sự thành do người, thắng làm vua thua làm giặc, dù sao kết cục vẫn chưa định.”
Truyện tranh đang HOT
Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?
Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!
Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!
Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!
Nói xong y lên ngựa, trời đang vào đầu xuân, gió mang theo hơi ấm, Đường Cẩn cưỡi ngựa đến gần ta, cúi người gỡ vòng tay Phật nhãn ném cho ta:
“Tiểu cô nương của Tạ gia, mắt của ngươi có bệnh, mau đi trị đi. Năm năm sau ta hồi kinh, mong rằng lúc đó mắt ngươi đã sáng!”
Sau đó y cười lớn một tiếng, nghênh ngang mà đi.
Con đường ngoại thành này vốn dùng để đón và tiễn khách. Hàng trăm năm qua đã chứng kiến bao nhiêu cảnh ly biệt của các vị anh hùng, ta chạy dọc theo con đường hét lớn:
“Đường Cẩn, ngươi chưa nhận lễ vật!”
Giọng nói của thiếu niên trẻ từ xa truyền đến:
“Năm năm nữa, ta sẽ tự mình đến Tạ gia lấy.”