MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVị Hôn Thê Của Trùm Mafia: Đừng Mong Chạy ThoátChương 3

Vị Hôn Thê Của Trùm Mafia: Đừng Mong Chạy Thoát

Chương 3

873 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm lụa xám, chiếu thẳng vào khuôn mặt mệt mỏi của Josephine. Cả cơ thể cô đau nhức như vừa bị một cỗ máy nghiền nát. Những vết bầm tím trên cổ và cổ tay là minh chứng cho sự tàn bạo của đêm qua. Josephine ngồi dậy, kéo tấm chăn che đi thân thể loang lổ dấu vết, ánh mắt cô dừng lại ở bóng dáng cao lớn đang đứng bên cửa sổ.

Octavius đã mặc chỉnh tề bộ suit may riêng thủ công, tay cầm ly cà phê đen đặc. Hắn quay lại, nhìn cô bằng ánh mắt thản nhiên như thể việc cưỡng đoạt cô đêm qua chỉ là một thủ tục ký kết hợp đồng thông thường.

"Tỉnh rồi sao? Mười phút nữa người làm sẽ đưa bữa sáng lên. Ăn xong thì chuẩn bị, bác sĩ riêng của gia tộc sẽ đến kiểm tra cho em."

Hắn nói bằng giọng ra lệnh, không một chút ấm áp. Josephine nắm chặt ga giường, sự uất ức bùng lên. Cô vốn là một sinh viên nhi khoa tài năng, luôn được yêu quý bởi sự dịu dàng, nhưng cô cũng có cái tôi cực kỳ lớn. Nếu hắn muốn coi cô là nô lệ, cô sẽ khiến hắn biết cái giá của việc nuôi một đóa hồng có gai là như thế nào.

"Tôi không ăn. Và cũng không cần bác sĩ nào cả," Josephine lạnh lùng đáp, đôi mắt xanh quật cường nhìn thẳng vào hắn. "Anh nghĩ anh mua được tôi thì có thể điều khiển cả nhu cầu sinh học của tôi sao?"

Octavius đặt ly cà phê xuống bàn, bước chân chậm rãi tiến về phía giường. Áp lực từ hắn tỏa ra khiến không khí như đông đặc lại. Hắn bóp cằm cô, ép cô phải ngửa mặt lên.

"Tôi không thích nói lại lần thứ hai, Josephine. Ở đây, em chỉ có quyền vâng lời."

"Vậy thì giết tôi đi!" Josephine không hề sợ hãi, thậm chí còn hếch cằm lên đầy hống hách. "Anh gọi mình là 'Bóng tối', là thủ lĩnh FANGS hùng mạnh, nhưng hóa ra cũng chỉ là kẻ yếu đuối đến mức phải dùng vũ lực để ép buộc một người con gái. Thật đáng thương."

Đôi mắt Octavius lóe lên tia máu. Cơn giận dữ bốc lên, nhưng đồng thời, sự khao khát chiếm hữu lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự ngang ngược của cô không làm hắn chán ghét, trái lại, nó kích thích bản năng chinh phục trong dòng máu mafia của hắn.

Hắn đột ngột giật phăng tấm chăn trên người cô, khiến Josephine thốt lên một tiếng kinh ngạc.

"Em muốn thử thách lòng kiên nhẫn của tôi?" Octavius gằn giọng, bàn tay thô ráp của hắn vuốt dọc theo cặp đùi trắng nõn vẫn còn vương dấu vết của cuộc hoan lạc đêm qua. "Nếu em không muốn ăn bằng miệng, tôi sẽ dùng cách khác để 'lấp đầy' em."

Hắn đè cô xuống, một tay giữ chặt hai chân cô dang rộng ra. Sự đụng chạm nóng bỏng và thô bạo khiến Josephine run rẩy. Hắn không hề dạo đầu, ngón tay thâm nhập thẳng vào nơi tư mật vẫn còn hơi sưng tấy của cô, khuấy động đầy ác ý.

"A... tên khốn... bỏ ra!" Josephine vừa mắng nhiếc vừa cố đẩy hắn ra, nhưng phản ứng của cơ thể cô lại hoàn toàn trái ngược. Sự nhạy cảm sau đêm đầu tiên khiến cô nhanh chóng trở nên ẩm ướt dưới những cú chạm tàn nhẫn của hắn.

Octavius cúi xuống, ngậm lấy một bên ngực cô, day cắn cho đến khi nó đỏ ửng lên. Hắn tách đôi chân cô ra rộng hơn nữa, rồi không báo trước, hắn tiến vào trong cô bằng một cú thúc đầy uy lực.

"Ưm...!" Josephine cắn chặt môi để không phát ra tiếng rên rỉ, nhưng sự căng đầy và nóng bỏng bên trong khiến cô không thể khống chế được hơi thở dồn dập.

Hắn bắt đầu di chuyển, mỗi nhịp đâm rút đều mang theo sự trừng phạt và chiếm hữu tuyệt đối. Octavius nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang cố chịu đựng của cô, đôi mắt hắn tối sầm lại vì khoái cảm. Hắn muốn nghiền nát sự kiêu ngạo này, muốn thấy cô phải khóc lóc van xin dưới thân mình.

Cuộc hoan lạc buổi sáng diễn ra kịch liệt và đầy mùi thuốc súng. Josephine dù bị hành hạ đến lả người nhưng vẫn không thôi nhìn hắn bằng ánh mắt căm hờn. Cô không biết rằng, chính cái nhìn quật cường đó đang dần dần kéo Octavius vào một vũng lầy mà hắn không thể thoát ra.

Khi mọi thứ kết thúc, Octavius ghé sát tai cô thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy thỏa mãn: "Em càng hống hách, tôi càng muốn làm em khóc trên chiếc giường này. Nhớ lấy, Josephine Miller."

Hắn rời đi, để lại Josephine trong căn phòng vương vãi mùi vị dục vọng. Cô nhìn theo bóng lưng hắn, trong đầu hiện lên hình ảnh chiếc dây chuyền bí mật. Cuộc chơi này, ai là thợ săn, ai là con mồi, vẫn còn chưa biết chắc.