Sự ghen tuông công khai và sự xâm nhập không gian riêng của Lục Đình Kiêu đã đẩy mối quan hệ giữa họ lên một ngưỡng căng thẳng không thể chịu đựng được. Niệm Hy biết, việc giữ khoảng cách với hắn ta là vô ích.
Để trốn tránh sự xâm lấn, Niệm Hy dồn hết sức lực vào việc phát triển thực đơn mới cho Lăng Vân. Nàng cố gắng tạo ra những món ăn quá hoàn hảo về mặt kỹ thuật, nhưng thiếu cảm xúc, hy vọng sẽ làm hắn ta mất hứng thú.
Nhưng Lục Đình Kiêu không dễ bị lừa.
Buổi tối, hắn ta yêu cầu Niệm Hy chế biến món Súp Miso Cua Hoàng Đế—một món ăn truyền thống nhưng đòi hỏi sự tinh tế và nhạy cảm cao độ.
Khi Niệm Hy mang món ăn đến, Lục Đình Kiêu đang ngồi trước lò sưởi, chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm lụa. Mùi hương đàn hương của hắn ta được kích hoạt bởi hơi nóng, trở nên quyến rũ và mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
"Thử nếm đi, Ôn Bếp trưởng," Lục Đình Kiêu mời, ánh mắt hắn ta ẩn chứa một mưu đồ nào đó.
Niệm Hy miễn cưỡng dùng thìa. Ngay lập tức, vị súp Miso lan tỏa, ấm nóng và êm dịu, nhưng...
"Vị gì đây?" Niệm Hy nhíu mày. "Hình như có mùi hoa nhài..."
"Ta đã thêm một chút tinh dầu hoa nhài vào súp của cô," Lục Đình Kiêu cười khẩy. "Đó là mùi hương ta đã cảm nhận được từ cơ thể cô. Nó làm món ăn trở nên ngọt ngào và cám dỗ hơn."
"Ngài đang hủy hoại món ăn!" Niệm Hy giận dữ.
"Ta đang hoàn thiện nó," Lục Đình Kiêu nói, giọng hắn ta trầm thấp, đầy sự quyến rũ nguy hiểm. "Cũng giống như ta đang hoàn thiện cô. Cô quá lạnh lùng. Ta cần phải thêm lửa vào cuộc sống của cô."
Lục Đình Kiêu đứng dậy, hắn ta bước nhanh về phía nàng, sự chiếm hữu và khát khao đã không còn che giấu. Hắn ta ôm chầm lấy Niệm Hy, ép sát cơ thể nàng vào lồng ngực rắn chắc.
"Ta đã chờ đợi quá lâu, Niệm Hy. Ta đã ăn món ăn của cô, ta đã ngửi hương vị của cô. Giờ là lúc ta phải chiếm hữu cô hoàn toàn."
Hắn ta hôn nàng, nụ hôn này còn bạo liệt và táo bạo hơn lần trước. Lưỡi hắn ta quấn lấy lưỡi nàng, truyền sang nàng vị mặn của cua, vị ấm nóng của súp và vị mãnh liệt của dục vọng.
Niệm Hy cố gắng chống cự, nhưng cơ thể nàng đã phản bội nàng. Mùi hương đàn hương của hắn ta, cùng với sự tấn công dàn dứ và kiên nhẫn bấy lâu nay, đã làm tan chảy lớp băng cuối cùng trong lòng nàng.
Hắn ta nhẹ nhàng bế nàng lên, đi về phía chiếc ghế sofa da lớn. Ánh lửa từ lò sưởi hắt lên cơ thể hai người, làm tăng thêm sự kích thích và mờ ảo.
"Hợp đồng của chúng ta," Lục Đình Kiêu thì thầm vào tai nàng, trong lúc hắn ta nhẹ nhàng kéo chiếc khăn lụa trên người nàng ra, để lộ làn da trắng ngần. "Bây giờ sẽ được ký kết bằng da thịt. Cô không còn đường lui nữa."
Niệm Hy nhắm mắt lại. Nàng biết, nàng đã đầu hàng. Sự sủng ái tàn bạo của hắn ta, sự chiếm hữu tuyệt đối của hắn ta, đã trở thành vị ngọt mà nàng không thể từ chối.
Hắn ta bắt đầu khám phá cơ thể nàng một cách chậm rãi và tinh tế, như cách nàng khám phá một nguyên liệu quý hiếm. Hơi thở nóng rực của hắn ta, những nụ hôn mãnh liệt và những lời thì thầm đầy dục vọng đã biến đêm đó thành một cao trào thân mật không thể quên.
Trong cơn say, Niệm Hy nghe thấy Lục Đình Kiêu gọi tên nàng: "Ôn Niệm Hy... Em là hương vị độc quyền của ta. Không ai có thể lấy đi được."