Hạnh phúc đang ở độ nồng nàn nhất thì Hoàng Nam nhận được thông báo về một thương vụ sáp nhập quan trọng tại Singapore. Anh phải đi công tác gấp trong vòng một tuần.
Sáng sớm tại sân bay, Nam ôm chặt Vy trong vòng tay, mặc kệ ánh nhìn của trợ lý và hành khách xung quanh. Anh vùi mặt vào cổ cô, hít một hơi thật sâu như muốn ghi tạc mùi hương này vào trí nhớ để dành cho những ngày xa cách.
"Anh đi rồi, không được bỏ bữa, không được thức khuya xem phim một mình. Và tuyệt đối... không được mặc váy ngắn đi làm, nghe chưa?" – Giọng anh trầm thấp, dặn dò đủ thứ như một người cha già lo cho con nhỏ.
Vy vừa buồn cười vừa thấy sống mũi cay cay, cô vòng tay ôm lấy thắt lưng anh: "Em biết rồi, anh đi làm việc chứ có phải đi đánh trận đâu. Mau đi đi kẻo lỡ chuyến bay."
Thế nhưng, ngay khi bóng dáng cao lớn của Nam khuất sau cửa an ninh, cảm giác trống trải lập tức bủa vây lấy Vy. Trở về căn hộ chung, sự im lặng bao trùm khiến cô hụt hẫng. Gian bếp nơi họ từng quấn quýt, chiếc sofa nơi họ cùng xem phim, và cả chiếc giường rộng lớn giờ đây chỉ còn mình cô đơn độc.
Ở phía bên kia bờ biển, Hoàng Nam cũng chẳng khá khẩm hơn. Dù lịch trình họp hành dày đặc, nhưng chỉ cần có năm phút nghỉ giải lao, anh lập tức cầm điện thoại lên.
21:00 đêm đầu tiên. Vy đang nằm cuộn tròn trong chăn thì điện thoại rung lên. Cuộc gọi video từ Nam. Trên màn hình, anh vừa mới tắm xong, mái tóc còn hơi ướt, chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo để lộ lồng ngực săn chắc khiến tim Vy hẫng một nhịp.
"Vy, anh nhớ em đến phát điên rồi." – Ánh mắt Nam nhìn cô qua màn hình đầy vẻ khao khát. "Giường ở khách sạn rất rộng, nhưng không có em, anh không ngủ được."
Vy đỏ mặt, thầm thì: "Em cũng vậy... Căn nhà vắng vẻ quá."
"Em đang mặc gì thế?" – Nam nheo mắt, giọng anh bỗng trở nên khàn đặc.
Vy hơi ngượng ngùng, xoay camera về phía mình. Cô đang mặc chiếc áo sơ mi trắng quá khổ của anh – món đồ cô "mượn tạm" để tìm chút hơi ấm của người yêu.
Nam nhìn thấy cảnh đó thì hơi thở bỗng chốc dồn dập. Hình ảnh cô gái nhỏ bé lọt thỏm trong chiếc áo của mình, đôi chân trần trắng ngần lấp ló dưới lớp vải lụa là đòn chí mạng vào sự chịu đựng của anh.
"Vy... em đang tra tấn anh đấy à?" – Nam đưa tay nới lỏng cổ áo choàng, yết hầu chuyển động lên xuống. "Anh ước gì mình có thể xuyên qua màn hình này để bắt em lại."
Họ nói chuyện với nhau hàng giờ đồng hồ, từ những chuyện vụn vặt ở công ty đến những lời yêu đương nóng bỏng. Sự xa cách về địa lý dường như chỉ làm cho ngọn lửa khao khát trong lòng họ cháy rực hơn. Đêm đó, Vy ngủ thiếp đi khi điện thoại vẫn còn mở, tiếng thở đều đều của cô qua ống nghe chính là liều thuốc an thần duy nhất giúp Nam vượt qua nỗi nhớ nhung da diết.
Nhưng sự nhớ nhung này đã chạm đến giới hạn vào ngày thứ tư. Nam nhìn lịch trình còn lại, rồi nhìn vào tấm ảnh Vy cười rạng rỡ anh đặt làm hình nền điện thoại, trong đầu anh nhen nhóm một ý định táo bạo.