Trong gian bếp ngập tràn ánh nắng sớm, không khí vốn dĩ dùng để nấu nướng giờ đây lại đặc quánh sự tình tứ. Nam không để Vy có cơ hội phân tâm, anh tiến sát, ép chặt cơ thể mình vào giữa hai chân cô khi cô đang ngồi trên bệ đá cao.
Nụ hôn của Nam trượt từ môi xuống cằm, rồi dừng lại thật lâu ở hõm cổ quyến rũ. Vy ngửa cổ ra sau, đôi tay nhỏ bé bấu chặt vào vai áo sơ mi của anh, khiến nó nhăn nhúm lại. Tiếng thở dốc của cả hai hòa quyện vào nhau, át cả tiếng sôi sùng sục của ấm nước điện gần đó.
"Nam... đừng... ở đây không tiện..." – Vy thốt lên trong hơi thở đứt quãng, nhưng đôi chân cô lại vô thức siết chặt lấy hông anh, một hành động mâu thuẫn đầy mời gọi.
Nam ngẩng đầu lên, đôi mắt anh đỏ vẩn đục vì khao khát. Anh không nói gì, chỉ dùng một tay nhấc bổng cô lên khỏi bệ đá, để cô hoàn toàn treo mình trên người anh. Chiếc áo phông rộng của Vy bị kéo xếch lên, để lộ vòng eo thon gọn và làn da trắng ngần dưới ánh nắng cực kỳ kích thích.
Anh đặt cô tựa lưng vào chiếc tủ lạnh kim loại lạnh ngắt. Sự chênh lệch nhiệt độ khiến Vy khẽ rùng mình, tiếng "a" nhỏ thoát ra lập tức bị nụ hôn của Nam nuốt chửng. Lưỡi anh quấn quýt lấy lưỡi cô, mạnh mẽ và đầy tính chiếm hữu, như muốn vắt kiệt chút dưỡng khí cuối cùng của cô gái nhỏ.
Bàn tay to lớn của Nam bắt đầu thám hiểm sâu hơn vào bên dưới lớp áo. Mỗi nơi anh đi qua đều như có một ngọn lửa bùng lên. Cảm giác kích thích tại không gian mở như gian bếp khiến dây thần kinh của Vy căng như dây đàn. Cô có thể nghe thấy tiếng nhịp tim của anh đập thình thịch vào lồng ngực mình, mạnh mẽ và vững chãi.
"Vy, em thật sự muốn anh dừng lại sao?" – Nam thì thầm sát vành tai cô, giọng anh trầm khàn đến mức khiến toàn thân cô nhũn ra.
Vy không thể dối lòng thêm nữa. Men say tình ái còn đáng sợ hơn cả rượu vang đêm qua. Cô chủ động cúi xuống, hôn lên xương quai xanh của anh như một lời hồi đáp thầm kín. Sự chủ động này như một liều thuốc kích thích hạng nặng, khiến Nam hoàn toàn mất đi sự điềm tĩnh thường ngày.
Anh nhanh chóng tháo bỏ những vướng víu cuối cùng. Trong không gian nồng đượm mùi cà phê và hương thầm kín của cơ thể, họ hòa vào nhau một cách mãnh liệt. Vy bấu chặt lấy bờ vai rắn chắc của Nam, những tiếng rên rỉ nghẹn ngào vang lên giữa căn bếp vắng lặng. Mỗi lần va chạm đều mang theo sự cuồng nhiệt của một người đàn ông đã kìm nén quá lâu và sự dâng hiến trọn vẹn của một cô gái đang yêu.
Sự nóng bỏng lan tỏa khắp gian bếp, từ mặt bàn đá đến những hũ gia vị nằm ngổn ngang. Trong phút giây thăng hoa, Vy cảm thấy thế giới như quay cuồng, chỉ còn lại hơi ấm và vòng tay của người đàn ông đang không ngừng gọi tên cô.
Khi mọi thứ dần lắng xuống, Nam vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt lấy Vy, để cô tựa đầu vào vai mình thở dốc. Anh nhẹ nhàng hôn lên mái tóc hơi rối của cô, bàn tay vỗ về tấm lưng trần mịn màng.
"Từ giờ, căn bếp này... có lẽ anh sẽ không thể vào mà không nghĩ đến em được nữa." – Nam khẽ cười, giọng nói đầy sự sủng ái.
Vy vùi mặt sâu hơn vào ngực anh, xấu hổ đến mức không dám ngước lên. Buổi sáng định mệnh ở gian bếp đã hoàn toàn thay đổi định nghĩa về "bạn cùng nhà" giữa hai người, biến nó thành một sợi dây liên kết nồng nàn và không thể tách rời.