MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVỏ Bọc Thanh KhiếtChương 3: Tín Hiệu Ngầm

Vỏ Bọc Thanh Khiết

Chương 3: Tín Hiệu Ngầm

1,349 từ · ~7 phút đọc

Hạ Vy nằm lười biếng trên đệm xốp, tay cầm một khối bọt biển hình vuông tung lên rồi lại hứng xuống. Cô lặp đi lặp lại động tác nhàm chán ấy một cách nhịp nhàng, đôi mắt lơ đãng như đang tận hưởng sự thư giãn hiếm hoi.

Bên cạnh, tiếng thở đều đều của An Nhiên vang lên. Có lẽ vì không gian quá êm ái, cộng thêm việc vận động mạnh từ sáng nên cô bạn thân đã chìm vào giấc ngủ.

Thời cơ đã đến. Đây chính xác là điều Hạ Vy mong chờ.

Cổ tay trắng ngần của cô khẽ vung nhẹ. Không biết là vô tình hay cố ý, khối bọt biển rời khỏi tay cô, bay vút lên một đường vòng cung rồi rơi bịch xuống ngay sát bên cạnh cậu bé, phía bên trái.

Hạ Vy khẽ cong môi, nụ cười ngọt ngào như kẹo bông gòn.

"Bé cưng ơi, có thể nhặt giúp chị khối xốp đó được không?" Giọng cô dịu dàng, pha chút nũng nịu.

Cậu bé đang lúi húi chơi một mình, nghe tiếng gọi thì ngẩng đầu lên. Nhìn sơ qua cũng biết đứa trẻ này khá nhút nhát, ngại tiếp xúc với người lạ. Cậu bé khoảng chừng 4-5 tuổi, dù khuôn mặt còn non nớt nhưng những đường nét tuấn tú đã hiện rõ, hứa hẹn sau này sẽ là một mỹ nam tử không thua kém gì bố mình.

Cậu nhóc nhìn chị gái xinh đẹp trước mặt, rồi lại nhìn khối xốp dưới đất, vẻ mặt đầy do dự.

Hạ Vy vẫn kiên nhẫn giữ nụ cười trên môi, cô chìa bàn tay thon dài về phía trước, ánh mắt khích lệ:

"Giúp chị một chút đi mà, được không nè?"

Có lẽ sự thiện lương giả tạo hoàn hảo của Hạ Vy đã khiến cậu bé hạ thấp sự đề phòng. Cuối cùng, cậu nhóc cũng vươn bàn tay nhỏ xíu nhặt khối xốp lên, rụt rè đưa cho cô.

Hạ Vy đón lấy, đôi mắt cười híp lại thành hình trăng khuyết: "Cảm ơn bé nha, bé ngoan quá!"

"Dạ... không có chi ạ." Cậu bé ngượng ngùng cúi đầu, cắn cắn ngón tay.

"Hay là chị em mình cùng chơi ném nhau nhé?" Hạ Vy tranh thủ tấn công.

Mắt cậu bé sáng lên thích thú, nhưng bản tính rụt rè khiến cậu bé lại lắc đầu nguầy nguậy.

Không để cậu bé kịp từ chối lần nữa, Hạ Vy tinh nghịch ném nhẹ khối xốp trả lại. Khối xốp mềm mại rơi trúng vào lòng cậu nhóc.

"Ha ha, trúng rồi nhé!" Cô cười tươi rói, giả bộ khiêu khích. "Em thử ném lại xem có trúng chị không nào?"

Câu nói của Hạ Vy như một lời cổ vũ, đánh trúng vào tâm lý hiếu thắng của trẻ con. Cậu bé buông bỏ sự e dè, cầm khối xốp ném mạnh về phía Hạ Vy.

Một lần lạ, hai lần quen. Chẳng mấy chốc, hai chị em đã ném qua ném lại đầy hào hứng. Tiếng cười đùa lảnh lót của một lớn một nhỏ vang lên, phá tan sự im ắng của một góc hồ bọt biển.

Người đàn ông đang ngồi trên bờ hồ, nghe thấy tiếng con trai cười đùa phấn khích thì không khỏi kinh ngạc. Con trai anh vốn hướng nội, ra ngoài gặp người lạ thường im như thóc, rất ít khi chịu chơi cùng ai ngoài bố mẹ. Việc thằng bé có thể vui vẻ như vậy với một người lạ mặt quả là chuyện hiếm thấy.

Anh ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng cười, đôi mày kiếm khẽ nhướng lên.

Là cô gái đó.

Lúc này, con trai anh sau khi chơi một lúc đã chạy ùa về phía anh, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì phấn khích: "Ba ơi, con muốn chơi với chị xinh đẹp kia nữa."

"Được rồi, con..." Người đàn ông đưa tay xoa đầu con trai, định nói gì đó nhưng lời nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Ánh mắt anh trở nên thâm trầm, dán chặt vào hình bóng đang tiến lại gần.

Hạ Vy bước từng bước uyển chuyển trên nền xốp lún. Mỗi bước đi của cô khiến cơ thể rung rinh nhẹ nhàng, chiếc áo phông rộng thùng thình cũng không giấu nổi sự nảy nở của đôi gò bồng đảo bên trong. Vòng eo nhỏ nhắn lấp ló, từng chuyển động đều toát lên mị lực chết người.

Cô đi đến trước mặt hai cha con rồi dừng lại. Hạ Vy hơi cúi người xuống, nở một nụ cười chuẩn mực nhưng ánh mắt lại long lanh ngập nước:

"Con trai anh đáng yêu quá, tôi có thể mượn bé chơi cùng một lát được không?"

Tầm mắt người đàn ông như bị đóng băng tại một điểm.

Anh đang ngồi, còn cô thì đứng và cúi xuống. Từ góc độ này, cổ áo phông rộng của cô rủ xuống, phơi bày trọn vẹn cảnh xuân bên trong. Chiếc áo quây đen ôm sát không thể che hết bầu ngực căng tròn trắng nõn, ép chặt tạo nên một khe rãnh sâu hun hút, mời gọi người ta khám phá.

Dù không nhìn thấy điểm nhạy cảm nhất, nhưng làn da trắng mịn màng tương phản với màu đen của áo lót càng kích thích thị giác mãnh liệt. Trong đầu người đàn ông thoáng hiện lên suy nghĩ đen tối: Nếu được nắm đôi gò bồng đảo ấy trong tay, cảm giác sẽ tuyệt vời đến thế nào?

"Anh gì ơi?"

Thấy người đàn ông thẫn thờ, Hạ Vy khẽ gọi, giọng nói như rót mật vào tai.

Người đàn ông giật mình, dời tầm mắt lên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Đôi mắt to tròn kia vẫn nhìn anh đầy vô tội và thanh thuần, dường như cô hoàn toàn không hay biết mình vừa bị anh "lột trần" bằng ánh mắt.

Thật sự là không biết sao? Hay là cố tình?

Người đàn ông nhìn sâu vào mắt cô, nở một nụ cười ôn hòa nhưng đầy ẩn ý:

"Con trai tôi hơi nghịch ngợm, phiền cô để mắt tới cháu giúp tôi."

"Không phiền đâu ạ." Hạ Vy cười càng thêm rạng rỡ.

Cô vươn tay đón lấy cậu bé từ trong lòng anh. Trong khoảnh khắc chuyển giao đứa trẻ, Hạ Vy "vô tình" ưỡn người tới trước, để bầu ngực đầy đặn của mình lướt qua cánh tay rắn chắc của người đàn ông.

Sự va chạm mềm mại, đàn hồi truyền qua lớp vải mỏng khiến cơ bắp tay anh căng cứng lại. Đó là cảm giác chân thật, không hề có sự giả tạo của phụ tùng nâng độn.

Anh nhìn Hạ Vy, ánh mắt giờ đây không còn sự khách sáo nữa mà mang theo vài phần soi xét và đánh giá táo bạo.

"Cô họ gì?"

"Hạ." Hạ Vy đáp gọn lỏn, kèm theo nụ cười e lệ.

"Hạ tiểu thư." Người đàn ông gật đầu, giọng nói trầm thấp đầy từ tính. "Lát nữa tôi có việc đột xuất phải về công ty xử lý. Cô và con trai tôi chơi chán thì cứ giao thằng bé lại cho vợ tôi đằng kia là được."

Hạ Vy thoáng sững sờ, nhưng khi nhìn thấy khóe miệng nhếch lên đầy nghiền ngẫm của anh, cô lập tức hiểu ra.

Anh ta đang bật đèn xanh. Câu nói "về công ty" chính là cái cớ để anh ta tách khỏi vợ, và cũng là lời ngầm ám chỉ rằng anh ta đã "nhận được tín hiệu" của cô.

"Anh cứ yên tâm." Cô trả lời, giọng nói chứa đầy thâm ý.

Người đàn ông mỉm cười hài lòng. Anh nhìn theo bóng dáng Hạ Vy dắt tay con trai mình đi về phía cầu trượt, ánh mắt nấn ná thêm vài giây rồi mới chậm rãi thu hồi.

Ở phía xa, người vợ vẫn đang say sưa cùng người bạn mới quen bàn luận về bộ sưu tập thời trang mới ra mắt trên mạng, hoàn toàn không hay biết chồng mình và cô gái trẻ lạ mặt vừa có một cuộc trao đổi đầy ám muội ngay dưới mí mắt cô.