MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủVợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi RồiChương 577

Vợ Cũ Ngoan Hiền Thay Đổi Rồi

Chương 577

576 từ · ~3 phút đọc

Chương 577 Nam Mẫn còn chưa kịp trả lời, Phó Vực đã nhíu đôi mắt hoa đào. “Nhóc con, gọi ai là “chú” thế hả?” Sống mười bảy năm nay, đây là lần đầu tiên Tô Âm nhìn thấy một người điển trai như thế, cô bé ngây người. Chớp chớp đôi mắt to, sửa miệng cực nhanh: “Anh!” Phó Vực là đứa con muộn của nhà họ Phó, không có em trai, lại càng không có em gái, bất ngờ nghe thấy tiếng “anh” non nớt, anh ta cảm thấy vui sướng không nói nên lời, cả tâm trạng cũng thoải mái hơn hẳn. Xem ra anh ta vẫn còn rất trẻ đấy nhỉ. “Ừm”, anh ta ngâm nga thành tiếng, nghĩ tới việc nhóc con vừa mới gọi Nam Mẫn là “cô” thì ánh mắt xuất hiện vẻ suy ngẫm, hỏi Nam Mẫn: “Này nhóc, em là con của người anh nào thế?” Người khác có thể không biết, nhưng nhờ Dụ Lâm Hải, Phó Vực biết rõ việc Nam Mẫn có năm người anh, không thể giấu được. Nghe anh đẹp trai trước mặt biết chuyện cô có rất nhiều anh trai, Tô Âm càng chắc chắn rằng Phó Vực là người yêu của Nam Mẫn: “Cô, đây là người cũ hay là người mới của cô thế?” Nam Mẫn: “…” Thân làm cô, Nam Mẫn không hề khách sáo dạy dỗ cháu gái, trực tiếp đè Tô Âm xuống, giơ tay vỗ mạnh vào cái mông nhỏ của cô bé: “Còn nói linh tinh nữa cô sẽ dùng tới gia pháp đấy nhé”. “Cháu sai rồi! Cháu biết sai rồi mà cô!” Tô hèn nhát Âm từ nhỏ đã bị bố ăn hiếp quen nên hiểu rất rõ đạo lý kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, lúc cần nhận sai thì nhất quyết phải làm: “Đừng dạy dỗ cháu trước mặt người ngoài như thế, mất mặt lắm!” Nam Mẫn trừng mắt nhìn cô bé cảnh cáo, sau đó mới buông ra, Tô Âm ôm mông, uất ức bĩu môi. Nhìn sang bên cạnh một cái, Phó Vực lại đang cong cong môi cười. Sao cái người này lại vui vẻ khi con người ta gặp họa thế không biết? Nhưng mà, anh ta cười rộ lên cũng đẹp quá trời! Tô Âm không nhịn được, giơ tay lên chọc vào má lúm đồng tiền không hiện rõ trên mặt Phó Vực, ngơ ngác hỏi: “Sao trên mặt anh lại có cái lỗ vậy?” “…”, thái dương Phó Vực giật giật, khoảnh khắc đó anh ta đã nghe thành “sao đầu anh lại có lỗ vậy”, suýt chút nữa đã đáp lại cô bé một cậu: “Đầu cưng mới có lỗ đấy!” Anh ta nhíu mày, hất tay cô bé đi: “Đừng có chọc bậy, cái này của anh gọi là lúm đồng tiền. Người bình thường muốn có cũng không có đâu nhé”. Nam Mẫn: Vớ vẩn. Tô Âm lại hết sức ủng hộ: “Ồ, ghê thật đấy”. Nam Mẫn: “…”, con bé này có bị ngốc không ta? Phó Vực được khen nên rất vui vẻ, nhướng mày đáp: “Tất nhiên”. Nam Mẫn lười quan tâm đến hai kẻ dở hơi kia, ngồi xuống ăn sáng, chẳng mấy chốc Nam Lâm đã xuống nhà, nhìn thấy Phó Vực thì lịch sự chào hỏi: “Cậu nhỏ mới đến à, chào buổi sáng”. Phó Vực gật đầu: “Chào buổi sáng”.